Các chương
-
Sáng hôm sau. Khi tôi kiểm tra xem Baek Ha-min còn ngủ không, cậu bé giật mình ôm chặt lấy một nhánh cỏ ba lá tạo ra từ đâu đó. Có lẽ vì hoảng sợ với nơi lạ, sau khi thấy cậu nhóc trốn vào một góc để tránh mặt tôi, tôi lặng lẽ đứng dậy và bước vào bếp. Trong lúc tôi đang nấu cơm và chiên trứng, Baek Ha-min chạy ào tới, bám chặt lấy chân tôi, thở hổn hển. Tôi đợi trứng chín, sau đó…-
26,8 N • Ongoing
-
-
“Đưa đi.” Lời bào chữa của anh ta cũng như dự đoán, chẳng cần nghe thêm. Theo lệnh lạnh lùng của anh, vệ sĩ bước vào, túm gáy cựu quản gia lôi ra ngoài. Cũng là alpha, nhưng anh có vẻ đã ngán ngẩm với pheromone khổng lồ của Lyle. Mùi pheromone khó chịu thoảng qua, theo thói quen, Lyle lại nghĩ đến Hae-jin. Cơ thể anh nóng lên, muốn đến gần mùi hương nhàn nhạt tựa không khí mùa đông Đó. Nhưng thay…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Ho-yeon theo phản xạ lấy tay ôm cổ. Nếu Mu-gyeong muốn giết y, thì cái đầu y đã lìa khỏi cổ mà không kịp biết đau rồi, nhưng đây là bản năng tự vệ. Mu-gyeong chậm rãi bước tới, phủ cái bóng đen trùm lên người y. Nhờ thế mà ánh nắng chói chang không còn thiêu đốt làn da, nhưng Ho-yeon vẫn ngước nhìn hắn với ánh mắt đầy cảnh giác. "Nếu ta nói ra sự thật mà bị chặt đầu..., thì Ma Giáo…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến Ho-yeon cứng đờ người. Như muốn ép y trả lời, Cheon Mu-gyeong lại cắn nhẹ vào cằm y. Nếu thành người yêu....... thì có gì thay đổi sao? Câu hỏi bất ngờ khiến Ho-yeon bối rối. Y cố gắng hít thở khó nhọc, xua đi sự mơ màng trong đầu trong khi "trụ lửa" của Cheon Mu-gyeong vẫn đang lấp đầy bên trong. "Hư ư, thành người yêu thì, đương nhiên là phải…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Chính vì thế, một Alpha không bao giờ có thể hoàn toàn sở hữu một Omega. Họ luôn phải sống trong nỗi nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, một Alpha khác sẽ xóa sạch dấu ấn của mình và cướp mất Omega đó. Nhưng đối với Omega, cả đời họ chỉ có thể trao dấu ấn cho duy nhất một người, và một khi đã trao đi thì không thể nào rút lại được. Alpha nhận được dấu ấn sẽ hoàn toàn thuộc về…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Sao lại có điều kiện ích kỷ đến thế chứ. Nhưng Ho-yeon không dám cãi lại, chỉ biết nhìn thanh kiếm đang chĩa vào mình với ánh mắt nơm nớp lo sợ. "Làm thế thì cơ thể ta hỏng mất. Phải dùng lâu dài chứ." Mỗi lần ngất đi đau đớn thế nào hắn đâu có biết... Nhưng lưỡi kiếm vẫn sắc lạnh không chút dao động. "Tối đa hai lần một ngày... được không?" Ho-yeon cũng không thể lùi bước…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Trong lúc đó, cơn buồn tiểu lên đến giới hạn không chịu chờ đợi thêm nữa. Cuối cùng, Amin bất chấp xấu hổ, chạy vào nhà vệ sinh trước mặt. Suýt nữa thì mắc sai lầm thảm hại. Lồng ngực vốn căng phồng vì lo lắng xẹp xuống vì nhẹ nhõm. Amin từ từ quan sát bên trong nhà vệ sinh. Nhờ anh ta nên đã được nghỉ ngơi suốt thời gian qua, giờ đã đến lúc phải làm gì đó. Trước tiên, cậu tìm…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Lao vào căn nhà tranh của tên đánh đàn, vừa nhìn thấy người đứng giữa sân, Eum-yohwa đã phóng dây đàn không chút do dự. Gã đàn ông đội nón lá che khuất mặt, nhưng với Eum-yohwa, gã có phải tên đánh đàn hay không chẳng quan trọng. Bà ta định chặt đứt một cánh tay của gã trước rồi tính sau. Đám đệ tử đi theo cũng đồng loạt phóng dây đàn từ bốn phía để trói chặt kẻ đó. Vì Eum-yohwa đã…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“Con khóc xong rồi chứ?” “Vâng, hức! Vâng…” Do-yul hít mũi, gật đầu. Tôi không rõ mình đã khóc bao lâu, nhưng mũi nghẹt cứng và mắt cay xè khó mở, chắc hẳn không phải chỉ khóc đôi chút. Trời ạ, thở thôi cũng khó. Do-yul há miệng, thở hổn hển, đưa hai tay lên lau khuôn mặt đẫm nước mắt. Rồi tôi khẽ co vai, cất tiếng, ánh mắt dán chặt vào vạt quần mình. “Xin lỗi……-
36,8 N • Ongoing
-
-
Trước lời đề nghị dịu dàng, cậu nhóc lập tức bày tỏ mong muốn của mình. Thấy Koi mỉm cười gật đầu, Grayson như chỉ chờ có thế liền bước lên phía trước. “Con đi cùng em được chứ ạ? Không sao chứ, Bliss?” Nhìn nụ cười tươi rói trên gương mặt con trai, trước khi Ashley kịp mở lời, Koi đã vội đáp. “Ừ, hai đứa cùng đi đi. Có thấy đằng kia không?” Nhìn theo hướng tay Daddy…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 88 89 90 … 102 Tiếp