Các chương
-
“Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.” “Vâng ạ~” Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm. “Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?” “Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.” Dù chỉ là một câu lẩm bẩm…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Trước lời đề nghị dịu dàng, cậu nhóc lập tức bày tỏ mong muốn của mình. Thấy Koi mỉm cười gật đầu, Grayson như chỉ chờ có thế liền bước lên phía trước. “Con đi cùng em được chứ ạ? Không sao chứ, Bliss?” Nhìn nụ cười tươi rói trên gương mặt con trai, trước khi Ashley kịp mở lời, Koi đã vội đáp. “Ừ, hai đứa cùng đi đi. Có thấy đằng kia không?” Nhìn theo hướng tay Daddy…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Đâu, đâu?” “Gì thế? Mắt Bliss bị sao vậy?” “Oa, mắt Bee đỏ lừ rồi! Nhìn kìa, đỏ chót luôn? Quả dâu tây, quả dâu tây!” “Bị bọ đốt à?” “Đồ ngốc, chắc là bị ai đánh rồi. Bliss ngốc nghếch mà.” “Cái gì? Bliss, bị ai đánh hả? Là ai? Nói mau!” Từ phía sau đám em đang ồn ào la ó, người anh cả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu út bèn lên tiếng. “Nếu thực sự…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Trong suốt khoảng thời gian qua, Hee Bi-yeon đã trải qua những ngày tháng vô cùng bận rộn với việc chuyên tâm nghiên cứu và tu luyện võ học. Có biết bao nhiêu chuyện phải suy nghĩ, và cũng có cả một núi vấn đề cần phải sắp xếp lại. Góp phần vào sự bận rộn đó không thể không kể đến việc sư phụ Myeon-myeon (Miên Miên) chẳng bao giờ để y được yên thân. Chẳng biết có phải người đã nhận ra…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Cứ ngỡ bản thân đã chết, không ngờ y lại có thể quay trở về quá khứ. Kỳ ngộ này, rốt cuộc phải giải thích thế nào đây? Hay là, y đã trúng phải một loại tà thuật nào đó chăng? Dù vắt óc suy nghĩ đến mấy, y cũng không tài nào lý giải nổi tình cảnh hiện tại của mình. "Khịt!" Hee Bi-yeon dùng ngón tay bịt một bên lỗ mũi, rồi dùng hơi thở tống dị vật ra khỏi mũi. Sau đó, y đưa tay…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…-
12,0 N • Ongoing
-
-
"A a a á á!" Hee Bi-yeon thét lên một tiếng thảm thiết rồi bật dậy. "Hộc... hộc!" Y thở hổn hển đầy thô ráp, rồi đưa tay sờ soạng cổ mình. Cổ... vẫn còn dính liền! Nhận ra nhịp đập truyền đến lòng bàn tay, y sững sờ. Chuyện này không thể nào xảy ra được? Rõ ràng là y đã bị thanh đao của Pung Wol-baek chém đứt đầu. Dù cho vị thần y nào đó tình cờ phát hiện ra y, thì cũng không thể…-
12,0 N • Ongoing
-
-
"Hộc... hộc." Trên con đường núi, một nam nhân mặc đạo phục rách rưới tả tơi đang liều mạng chạy. Nam nhân trông vừa chừng qua tuổi lục tuần ấy tên là Hee Bi-yeon (Hy Bị Liên). Mới cách đây không lâu, tại Thái Bạch Môn (Taebaekmun) nằm ở Tần Xuyên (Jincheon), y vẫn còn là một vị trưởng lão. Đồng thời, y cũng là một cao thủ tuổi xế chiều, đường hoàng ghi danh vào Tinh Thập Tam Tọa (Seong…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Karel luôn khéo léo trong việc đón nhận và cắt đứt những ân huệ. Giờ đây, bản năng của hắn đang gào thét rằng đã đến lúc phải dừng lại. Nhưng hắn muốn xác nhận liệu cậu bé trong bức ảnh có thực sự là anh, và liệu anh đã từng ở đây hay không. “Có vẻ như tôi đã được hộ tống rồi. Lần tới tôi có thể hộ tống phu nhân được không?” “Cậu đang nói về vũ hội sao? Nhưng tôi…-
18,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 78 79 80 … 102 Tiếp