Các chương
-
Ánh mắt Hoàng đế lóe lên tia sáng rùng rợn. Một khi đấng quân vương đã phẫn nộ thì chẳng ai có thể ngăn cản. Myeong-ok cũng đành bất lực đứng nhìn. Tất cả cung nhân Vị Ương cung, Hỗn Đường ty, và cả những người phụ trách Ngự Hoa viên đều bị lôi đến Thận Hình ty chịu hình phạt đánh trượng. Tuy nhiên, chẳng một ai dám oán thán nửa lời. Một người do chính tay Hoàng đế đưa vào cung,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Ngài đã về ạ, thưa Bá tước. Ngày hôm nay của ngài thế nào ạ?” Vừa bước xuống xe, Cassian chẳng thèm đoái hoài đến nụ cười tươi tắn cùng lời chào hỏi quen thuộc của Penelope, hắn chỉ đưa mắt nhìn quanh. Chẳng có ai khác ở đây cả. Chỉ có một mình bà ấy, y như mọi khi. Sau khi xác nhận điều đó, Cassian mới khẽ gật đầu rồi sải bước vào trong. Đúng như dự đoán, hắn thầm nhếch…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù rất lo lắng cho phụ thân, cũng như số phận của San-wol và mẫu thân, nhưng ý chí của San-san đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự mệt mỏi rã rời của thể xác. Cảm giác thất vọng về bản thân xen lẫn nỗi tủi thân khó tả khiến y cứ thút thít khóc mãi trên đường theo Myeong-ok về lại Vị Ương cung. Thế nhưng, rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu ngay sau đó. Vừa về đến Vị Ương cung,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Mẹ của Kang Tae-eon là một người phụ nữ sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất thanh tao hiếm có. Bà hiếm khi nở nụ cười, cũng chẳng bao giờ trao cho ai một ánh nhìn ấm áp. Bà hoàn toàn bất hạnh. Bà đã sống trong đau khổ suốt nhiều năm trời khi cứ mải miết gặm nhấm nỗi bất hạnh ấy một cách thảm hại, và hiện tại vẫn đang sống trong nỗi đau khổ đó. Kang Tae-eon không thể hiểu nổi…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Mảnh ngọc bội Tư Nam này tuy không phải do danh gia tự tay điêu khắc, nhưng chất ngọc thì ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được là hàng thượng hạng. Vậy mà qua tay hệ thống, món đồ này chỉ được định giá đúng một điểm thảm thương, đây là điều mà Tô Cẩn Lương không tài nào ngờ tới. Hệ thống đưa ra lời giải thích như sau: 【Chỗ chúng ta định giá dựa trên mức độ quan trọng của…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Lạ thật. Đây là mảnh vụn ghen tị sao, hay hạt cát buồn bã? Mỗi khi nhớ đến Ko Yo-han, kẻ có tất cả những gì tôi chẳng bao giờ với tới, ngực tôi lại se sắt. Không hiểu nổi nỗi đau ấy, tôi cúi nhìn xuống. Sự hoàn mỹ tuyệt đối của anh ta thuộc về riêng anh ta. Còn tôi, phải dùng nỗ lực lấp đầy khoảng trống tài năng đã cạn. Tôi khẽ cười. Quay nỗi đau về phía mình thay vì nơi khác,…-
165,0 N • Ongoing
-
-
"Đáng lẽ ra cha nên đến sớm hơn một chút, thưa cha." Vì có hai người đã đi trước cha nàng một bước để đến tìm nàng. Đó chính là hai vị phi tần từng được Hoàng đế sủng hạnh trước nàng trong ngày giỗ Hoàng hậu, và hiện vẫn đang dựa vào ân sủng đó để chống lại thế lực của Quý phi mà không hề nao núng: An phi An Eon-yeong và Địch phi Jeok Mun-hui. Bọn họ không nán lại lâu chuyện trò…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"……Thần cũng biết nhiều chữ lắm." Trước câu trả lời đầy vẻ tự tôn mà chẳng thèm kiêng nể mình đang đứng trước mặt ai, Hoàng đế khẽ bật cười. Cái thái độ ngu ngơ ấy dẫu có ngốc nghếch và nực cười, nhưng mặt khác, lại khiến hắn cảm thấy có chút... đáng yêu. Đáng yêu ư. Đối với Hoàng đế, đó là một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ. Hắn vốn chẳng quen với những cảm nhận…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức. "Tae-seon... ư?" "Hả? Từ bao giờ con lại gọi Giám đốc Lee là Tae-seon vậy?" "A..." In-ha luôn gọi Tae-seon là Giám đốc hoặc Trưởng phòng. Bởi vì Tae-seon không cho phép cách gọi khác. Lần đầu tiên In-ha gọi anh ta là "Tae-seon", anh ta đã tỏ thái độ khó…-
24,1 N • Ongoing
-
-
Đúng như dự đoán, tứ bề vắng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được chút bóng dáng ai qua lại. Ngon rồi. Ngay lập tức, cậu nhóc tẩu thoát khỏi phòng, ba chân bốn cẳng chạy một mạch. Đích đến chính là quầy đồ ăn vặt đã được chuẩn bị sẵn các loại bánh kẹo. Bánh quy chíp sô-cô-la, kẹo caramel, thạch dẻo, kẹo mút, kem, bánh pudding… Vô vàn những món ăn vặt thi nhau bay lượn trong đầu…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 6 7 8 … 32 Tiếp