Các chương
-
Nghe câu hỏi ấy, San-san ngơ ngác nghiêng đầu khó hiểu. Tại sao người này lại xưng "trẫm" cơ chứ, thật đáng ngờ. Nhìn điệu bộ ngốc nghếch của y, Hoàng đế bật cười, đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi nhỏ xíu. "Lần này thì đừng có quên nữa đấy." San-san lại tiếp tục nghiêng đầu. Lời nói khó hiểu của đối phương khiến y tạm thời quên đi cả hoàn cảnh hiện tại. Ngay lúc y toan mở miệng…-
318,4 N • Completed
-
-
"Khúc nhạc hay lắm." Lời nói đó đồng nghĩa với việc gã muốn trao thỏi vàng cho người tấu đàn Thất huyền cầm. Chẳng phải bạc, mà là hẳn một thỏi vàng. Tên tiểu nhị thậm chí không dám chạm tay vào thỏi vàng, chỉ biết đưa mắt nhìn dáo dác giữa Do Gyeon và Mu-gyeong. Nhìn Mu-gyeong đột nhiên rời khỏi kĩ viện, gương mặt Do Gyeon vốn đang bàng hoàng bỗng chốc hiện lên một nụ cười đậm…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải chăng là vì bộ phận sinh dục của y không trọn vẹn. Nhưng mà, "Th-thần không biết ạ. Thần xin tội, bệ hạ." Vì ghét sự thương hại, y đã nói dối. San-san cực kỳ ghét bị người khác thương hại. Y ghét những người họ hàng cứ nhìn y mà tỏ vẻ xót xa, thương cảm chỉ vì y ngốc nghếch, hay vì y là yêm nhân. Dẫu có ngốc đến đâu, y cũng không đến…-
318,4 N • Completed
-
-
Cậu thận trọng bước vào phòng. Trong khoảnh khắc, câu nói lúc nãy của giám đốc về việc có mùi lại hiện lên, khiến cậu một lần nữa xấu hổ. Thật khó để nhìn thẳng vào anh ta, dù lần này là vì một lý do hơi khác mọi khi. Cho đến giờ, anh ấy đã nhiều lần gọi cậu đến gần, tiếp xúc sát sao, thậm chí còn liếm cả cằm cậu... Liệu trong suốt thời gian đó, mình có mùi rất nặng không? Anh…-
97,0 N • Ongoing
-
-
"Ta cũng luôn yêu thương và trân trọng Quý phi. Quý phi đã được ban cả phong hiệu 'Long Hoa', quyền uy sánh ngang Phó Hoàng hậu, vậy mà ngài còn cảm thấy thiếu thốn điều gì nữa?" "Thời gian. Thứ ta cảm thấy thiếu thốn và luyến tiếc chính là thời gian." "Ngài nói vậy là ý gì." "Bởi vì thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa." Hae-eon cho đến cuối cùng vẫn không thể hiểu được ý nghĩa…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Trước mắt San-san là một mớ hình ảnh hỗn độn chớp nháy liên hồi. Đôi mắt màu vàng rực lấp lánh sát khí trong đêm tối, cơn mưa tên trút xuống vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bóng dáng người đàn ông xé toạc màn mưa lao vào con hổ dữ, xác con mãnh thú nằm gục với dòng máu tươi chảy ròng ròng. Và cả bàn tay to lớn vững chãi chìa ra trước mặt y. "Trẫm bảo nắm lấy." Thập lang…-
318,4 N • Completed
-
-
Việc quyết định để Wi Ho-yeon đến Ma Giáo tiêu tốn chưa đầy hai ngày. Trước khi y khởi hành, Cung chủ đã chuẩn bị hành trang vô cùng chu đáo với lượng lớn kim nguyên bảo và ngân nguyên bảo. Số tiền đó nhiều đến mức dư sức để một gia đình mua được dải đất rộng lớn và sống sung túc cả đời. Ngoài ra, ông còn ban cho y Tuyết Liên - một loại linh dược quý hiếm sinh trưởng trên vùng…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế hoàn toàn không thể kiềm chế cơn thịnh nộ. Hắn chẳng hiểu tại sao mình lại giận dữ đến thế. Hắn chỉ thấy San-san vô cùng đáng ghét và đáng hận. Muốn trừng phạt y, hắn tống y vào lãnh cung, rồi cố tình cho gọi một nam sủng đến hầu hạ thật ầm ĩ để dằn mặt. Đã thế, hắn còn sai người đến tận lãnh cung loan tin báo cho y biết. Một trò trẻ con nực cười, nhưng Hoàng đế…-
318,4 N • Completed
-
-
Đó là chuyện xảy ra vào một dịp tình cờ. Hoàng đế luôn sinh hoạt theo một khuôn phép vô cùng đều đặn. Mỗi ngày, cứ đến giờ Mão(1) là hắn thức giấc, dùng bữa sáng trước giờ Thìn(2), giữa trưa dùng bữa nhẹ, và dùng bữa tối trước giờ Thân(3). Hắn là một người sành ăn, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tham lam vô độ. Điểm mấu chốt là hắn coi trọng việc thưởng thức bữa ăn một cách…-
318,4 N • Completed
-
-
Duong vat đã vào sâu một nửa, giờ lại đẩy vào tận cùng. Một tiếng rên vừa phât ra, Seo Hae-young lập tức bịt miệng tôi lại và kéo tôi về phía sau một cách thô bạo. Eo uốn cong, các đầu ngón chân chống đỡ trọng lực run rẩy. Seo Hae-young vừa đẩy hông mạnh đến mức phát ra tiếng ồn, vừa từ từ rời miệng khỏi tai tôi, hướng về phía cửa. "Ừm....... Tôi sẽ ra ngay." -"Cậu đang tắm…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 59 60 61 … 102 Tiếp