Các chương
-
"……Thần cũng biết nhiều chữ lắm." Trước câu trả lời đầy vẻ tự tôn mà chẳng thèm kiêng nể mình đang đứng trước mặt ai, Hoàng đế khẽ bật cười. Cái thái độ ngu ngơ ấy dẫu có ngốc nghếch và nực cười, nhưng mặt khác, lại khiến hắn cảm thấy có chút... đáng yêu. Đáng yêu ư. Đối với Hoàng đế, đó là một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ. Hắn vốn chẳng quen với những cảm nhận…-
318,4 N • Completed
-
-
Cassian trố mắt nhìn Penelope như thể không tin vào tai mình. Nhìn biểu cảm 'Bà đang lảm nhảm cái quái gì vậy' của chủ nhân, Penelope chỉ điềm nhiên "Nào, nào" rồi từ tốn giải thích. “Ngài hãy bình tâm suy xét lại xem, thưa Bá tước. Chẳng phải đêm qua ngài đã ngủ rất ngon sao. Bây giờ ngài thấy cơ thể khoan khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn đúng không ạ? Sắc mặt ngài cũng hồng hào, rạng rỡ lên trông…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra lờ mờ đoán được việc lấy cớ bị linh thú tấn công gây thiệt hại để đến đây là một lời nói dối, nhưng ngay cả khi xác nhận được sự thật đó, y vẫn không thể đoán ra mục đích thực sự của hắn là gì. Bạch Ngọc Thương Đoàn là một trong những thương đoàn giàu có bậc nhất Trung Nguyên. Đáng lẽ một người chủ thương đoàn như hắn phải bận rộn trăm công nghìn việc, thế mà…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Để xem nào. Để trẫm xem ngươi đau ở đâu." Hoàng đế vừa thì thầm trêu ghẹo bên tai San-san, bàn tay lại tiếp tục giở trò. Cự vật nhỏ bé màu hồng nhạt của San-san dần dần cương lên dưới sự kích thích của hắn. A, a ư. San-san vặn vẹo eo theo bản năng trước khoái cảm đang dần trào dâng, nhưng vẫn bướng bỉnh đẩy tay Hoàng đế ra. Hoàng đế giả vờ như miễn cưỡng chiều ý y, rút tay…-
318,4 N • Completed
-
-
"Nhẵn nhụi, một cọng lông cũng không có……." Chính vì thế mà vùng da màu hồng nhạt ấy càng trở nên nổi bật. Dẫu đã từng ôm ấp biết bao thanh niên tự vỗ ngực xưng tên là mỹ nam tử, nhưng Hoàng đế chưa từng thấy nam nhân nào có hạ bộ đẹp đẽ đến nhường ấy. Cho dù khuôn mặt có kiều diễm đến đâu mà hạ bộ không đẹp, Hoàng đế cũng chẳng buồn đụng chạm thêm lần thứ hai. Thế…-
318,4 N • Completed
-
-
"Ừ, đây." Hyun-woo mở nắp chai nước và đưa cho anh ta, anh ấy làm đủ thứ việc lặt vặt mà tôi yêu cầu, đóng vai trợ lý một cách xuất sắc. Tae-kyum liên tục đưa ra những yêu cầu ồn ào khiến tôi không có thời gian để quay lại nhìn, còn tôi thì bận rộn cố gắng kìm nén những tiếng rên rỉ, miệng bịt chặt. Tôi co chân lại, cọ xát vào nhau, khẩn thiết mong rằng sự cương cứng sẽ biến mất.…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Khi tỉnh táo lại và nhìn ra sau, chiếc dù, Seo Hae-young, và mọi thứ đều biến mất. Không biết tôi đã đi bao xa. Để kiểm tra thời gian, tôi lục túi nhưng không thấy điện thoại. Nghĩ lại thì từ khi đến biệt thự, tôi chưa từng lấy nó ra khỏi túi. Thay vào đó, một tờ năm nghìn won nhàu nát rơi ra. Tình cờ có một quán cà phê bên đường, tôi đổi năm nghìn won lấy thời gian. Tôi hút từng ngụm…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Nhờ có Xương tần mà muội muội của Bàng quý nhân và huynh trưởng của Địch phi mới có thể qua mặt Tể tướng, thuận lợi kết duyên thành chồng vợ, chẳng phải đó là một chuyện hỉ sao." "Thế nhưng Bệ hạ!" "Vào ngày giỗ Hoàng hậu, nếu trẫm ban ân sủng cho Bàng quý nhân, chắc chắn Tể tướng sẽ để mắt đến Bàng gia. Thử nghĩ xem, nếu Tể tướng biết được Bàng gia và Địch gia có hứa…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Vô số hậu cung dẫu nhập cung sau San-wol cũng thay đổi liên tục chẳng khác gì thay áo. Chuyện phi tần bị ban chết, bị phế truất hay đày vào lãnh cung xảy ra như cơm bữa, và những chỗ trống ấy lại nhanh chóng được lấp đầy bởi các Thừa ân Thượng cung mới. Đó cũng là lý do cứ năm năm một lần, lệnh tuyển tú nữ lại được ban xuống. San-wol, người chẳng có bệ phóng chống lưng mà chỉ dựa…-
318,4 N • Completed
-
-
"Ta phải... làm thế ư?" A-nok chậm rãi lắc đầu, giọng nói trầm xuống, ánh mắt trống rỗng và vô hồn. Thượng cung họ Jo dường như không lường trước được phản ứng này, bà ta sững sờ, khuôn mặt đông cứng lại. "Trả lời ta đi, Thượng cung họ Jo. Tại sao ta phải cho bà cơ hội đó?" "Trong việc luận tội, chẳng phải nguyên tắc là không để lại bất kỳ khuất tất nào sao ạ? Nô tỳ…-
159,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 56 57 58 … 102 Tiếp