Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 31 bìa
      bởi Ly Thiên Bị tát, bị đá, bị luân phiên mở lỗ hậu, ký ức ấy đã bốc hơi hết, chỉ còn lại sự khát khao đến cùng cực. Để sinh tồn, tôi vẫn cần Seo Hae-young. Mười năm trời không thể nào tan biến vô nghĩa lý như thế được. Tôi không thể tin nổi. Tôi nắm chặt lấy cánh tay Seo Hae-young, từ từ tiến lại gần. Không đủ can đảm đối diện với khuôn mặt vô cảm đó, tôi nhắm nghiền mắt lại, giọt…
    • Chương 31 bìa
      bởi Chung Seiker Kể từ lúc thú nhận kỳ hỉ lạc, A-nok chẳng hé môi thêm nửa lời, điều đó càng khiến những cảm xúc như bất an, bồn chồn và nôn nóng trong Yeo Jae-won dâng lên gấp bội. "Xin hãy nói gì đi, Vương phi. ……Biện minh là không phải, hay gật đầu thừa nhận cũng được." Trước lời thúc giục gay gắt, A-nok rụt người lùi lại như muốn chạy trốn. Nhìn bộ dạng kiên quyết cự tuyệt sự đụng chạm…
    • Chương 31 bìa
      bởi Ly Thiên Giữa mớ cảm xúc hỗn độn, Bliss cố gắng vận dụng bộ não bé nhỏ của mình để phân tích tình hình. Nhưng với dung lượng não bộ có hạn, sức tưởng tượng của cậu bé cũng chỉ đến thế mà thôi. Chị Aina kia là bạn gái của Cassian sao? Nhìn kiểu gì thì mối quan hệ của hai người họ cũng không hề bình thường chút nào. Mấy cặp đôi lén lút trốn sau gốc cây thì thầm to nhỏ trong phim truyền…
    • Chương 31 bìa
      bởi Hoang Dã My Đôi mắt và nụ cười ấy đáng sợ và kinh hãi đến mức Cheong-ra quên béng mất mục đích đến tìm Dang Ran-yeong mà bỏ chạy thục mạng khỏi phủ đệ. Y đã tháo chạy khỏi nơi đó. 'Làm sao hắn biết được khi mình đã tỏ ra ghê tởm đến thế cơ chứ?' Đầu óc Cheong-ra trống rỗng như một tờ giấy trắng khi y cắm đầu chạy mà không dám ngoái nhìn lại. 'Chắc hắn chỉ đang trêu đùa mình thôi…
    • bởi Chung Seiker Từ lúc Cheon Mu-gyeong biến mất khỏi căn nhà tranh đến giờ cũng đã hơn hai canh giờ trôi qua. Tuy Mu Seong-pyeong đã cho người dọn đồ ăn lên nhưng Wi Ho-yeon không nuốt trôi nổi một miếng. Không biết tình hình Mu-gyeong ra sao thì làm sao mà ăn uống cho được. Nhưng đúng như lời Mu Seong-pyeong, y có chạy khắp Ma Giáo tìm kiếm thì chỉ tổ gây chú ý chứ chẳng giúp ích gì được. Sự lo lắng khiến tay chân…
    • Chương 30: Sự ruồng rẫy bìa
      bởi Ly Thiên Một cung nữ túc trực bên cạnh San-wol hớt hải chạy ra báo hung tin. "……A." Tiếng khóc của San-san bỗng chốc im bặt. Cả Vĩnh Ninh cung chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, u ám. Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài trong thoáng chốc. "Ninh phi tuy hầu hạ trẫm chưa lâu, nhưng đã sinh hạ hoàng tử, lại có đức hạnh vẹn toàn, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, luôn tuân thủ nghiêm ngặt cung quy.…
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker “Ngài đến thật đúng lúc. Thưa, hôm nay đang dọn dẹp thì tôi phát hiện ra cái này trong phòng này.” Quản gia đưa thứ gì đó về phía anh ta, nhưng Lyle không hề quay đầu. Những vết đỏ trên người Hae-jin lan ra như màu sơn, xâm chiếm tầm nhìn của anh ta. Căn phòng của Hae-jin, vốn được trang trí bằng tông màu pastel tươi sáng, bỗng như nhuốm đầy máu. Như thể bị hỏng, Lyle bước từng bước nặng nề…
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker Chu Gi-oh ngồi chễm chệ ở vị trí trung tâm một cách quen thuộc, hắn lướt nhìn tôi một cái rồi mới quay sang Kim Jeong-suk và mỉm cười. Ánh mắt hắn vốn đã dán chặt vào tôi ngay từ lúc mở cửa bước vào. Giống hệt như buổi sáng ở khách sạn, hắn dang rộng một cánh tay và cất giọng ra lệnh, "Lại đây." Trong khi tôi lúi húi di chuyển đến ngồi sát bên cạnh hắn, Kim Jeong-suk lại vờ vịt ngoảnh…
    • Chương 30 bìa
      bởi Ly Thiên Sau khi sắp xếp đồ đạc qua loa, tôi bắt đầu xếp gọn những thực phẩm dễ hỏng vào tủ lạnh. Khi lục đến đáy túi nilon, tôi bất ngờ phát hiện một hộp nhỏ bị vùi sâu bên dưới. Vừa cầm lên xem, tôi liền sởn gai ốc. Ánh mắt đảo nhanh xung quanh để chắc chắn không ai nhìn thấy, tôi lập tức buộc kín miệng túi rồi nhét thẳng vào ngăn kéo ngay trước mặt. Ngồi xổm trước tủ lạnh tỏa hơi…
    • Chương 30 bìa
      bởi Ly Thiên Hae-eon đau đớn nhắm nghiền mắt lại. Y rất muốn đưa tay ôm lấy cái đầu đang nhức bưng bưng, nhưng vị trí hiện tại không cho phép y dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối hay đau đớn ra mặt. Y luôn phải nở nụ cười rạng rỡ như một đóa hoa tươi tắn, vờ như bản thân chẳng vướng bận chút âu lo, sầu não nào trên đời. Chỉ có như vậy, chủ nhân thực sự của đất nước này là Tể tướng mới có…
    Ghi chú