Các chương
-
"Ta phải... làm thế ư?" A-nok chậm rãi lắc đầu, giọng nói trầm xuống, ánh mắt trống rỗng và vô hồn. Thượng cung họ Jo dường như không lường trước được phản ứng này, bà ta sững sờ, khuôn mặt đông cứng lại. "Trả lời ta đi, Thượng cung họ Jo. Tại sao ta phải cho bà cơ hội đó?" "Trong việc luận tội, chẳng phải nguyên tắc là không để lại bất kỳ khuất tất nào sao ạ? Nô tỳ…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Người vừa lên tiếng quả thực là A-nok. Nhớ lại ngày đầu tiên vị tân Vương phi đặt chân đến Minh vương phủ, bà ta cũng từng ngạc nhiên trước phong thái đĩnh đạc, cao quý của ngài ấy, nhưng lại cứ ngỡ đó chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Trong mắt Thượng cung họ Jo, vị chủ tử này chỉ là một tên nhãi con vắt mũi chưa sạch, hoàn toàn mù tịt về sự đời. Bà ta từng nghe phong phanh rằng, ở…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Từ khoảng không vô định, ánh mắt A-nok từ từ hội tụ lại. Y tự tay từ tốn mở gói thuốc ra. Ngay lập tức, ánh mắt vốn đang lờ đờ của vị đại phu bỗng chốc trở nên sắc bén, sững sờ. A-nok vờ như không biết gì, bình thản tiếp lời. "Đây là loại thuốc ta đã dùng trước ngày đại hôn. Cứ đinh ninh là thuốc bổ nên mới uống, nhưng nghĩ lại thì... chẳng phải thang thuốc ngài kê cho ta…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Trước câu hỏi của A-nok, cả Nội xá bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Việc báo cáo về thứ thuốc kỳ lạ kia cần phải được cẩn trọng, nên Han-wol, nãy giờ vẫn đứng nép ở một góc chờ Nội quan họ Im lui ra ngoài, cũng sực nhớ lại rằng hai ngày nay Thượng cung họ Jo dường như chẳng hề túc trực bên cạnh A-nok. Mụ ta chỉ thỉnh thoảng ló mặt ra khi Yeo Jae-won ghé thăm mà thôi. Nội quan họ Im cụp…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Đây là loại thuốc trị sẹo ngài dặn ạ. Chỉ cần bôi đều đặn, mấy vết xước nhỏ này sẽ nhanh chóng mờ đi không để lại chút tẹo sẹo nào đâu ạ." Dù sao thì lòng y vẫn cứ thấp thỏm không yên, thế nên A-nok đành sai Nội quan họ Im đi tìm mua thuốc trị sẹo. Thuốc của Yeo Jae-won gửi tới tuy thuộc hàng thượng phẩm, nhưng y đâu thể mặt dày vác thuốc của hắn mang sang đáp lễ được. Yeo…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Gã đàn ông to con nhất bọn giật lấy gói thuốc trên tay Han-wol rồi vò nhàu nát. Phải vất vả lắm mới giấu được Thượng cung họ Jo mang ra ngoài, thế mà giờ lại sắp mất toi giữa đường phố thế này. Vừa nghe thấy câu "không thể thả dễ dàng", Han-wol sợ hãi tột độ, vội vàng cắm đầu cắm cổ nhặt nhạnh đống thuốc rơi vãi trên đất. Nhưng gã to con nọ đã giẫm mạnh gót giày lên bàn tay…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Đoán chừng mụ ta lại lon ton chạy đến báo cáo với Sa Quý phi chứ đâu. Chuyện ra vào Hoàng cung dễ gây chú ý, nên khả năng cao là mụ ta đã lén lút tuồn tin cho cung nhân của Sa Quý phi ra ngoài thu thập tin tức từ vương phủ. A-nok khẽ hít một hơi, ngồi thẳng lưng lại. Ở kiếp trước, vì sự việc vỡ lở quá muộn màng, lại thêm suy nghĩ nhu nhược cho rằng mình thấp cổ bé họng chẳng thể làm gì…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Kể từ lúc thú nhận kỳ hỉ lạc, A-nok chẳng hé môi thêm nửa lời, điều đó càng khiến những cảm xúc như bất an, bồn chồn và nôn nóng trong Yeo Jae-won dâng lên gấp bội. "Xin hãy nói gì đi, Vương phi. ……Biện minh là không phải, hay gật đầu thừa nhận cũng được." Trước lời thúc giục gay gắt, A-nok rụt người lùi lại như muốn chạy trốn. Nhìn bộ dạng kiên quyết cự tuyệt sự đụng chạm…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết là do bị giữ lại trò chuyện đến tận khuya khoắt đêm qua hay vì dây thần kinh căng như đàn cuối cùng cũng được chùng xuống, A-nok nhăn nhó mặt mày, cố gắng chịu đựng cơn chóng mặt đang bủa vây. Yeo Jae-won nhanh chóng lia mắt nhìn quanh. Các vị quan khách tới dự tiệc đã di chuyển sang gian phòng khác từ lâu. Khi những ồn ào, xô bồ lắng xuống, không gian xung quanh bỗng chìm vào một sự…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Từ trong cái mớ bòng bong mang hình thù kỳ dị đang cuộn trào trong lòng, Yeo Jae-won khó nhọc bóc tách ra được một mảnh vụn cảm xúc rõ nét. Đó là sự tham lam. Khát khao tham lam muốn A-nok phải luôn hiện diện ở bất cứ nơi nào ánh mắt hắn chạm tới. Thế nhưng, thứ dục vọng ấy bắt rễ từ đâu, hắn vẫn chẳng thể nào lý giải nổi. Đằng nào thì chỉ vài ngày nữa thôi, hôn lễ sẽ diễn ra, và…-
159,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 54 55 56 … 102 Tiếp