Các chương
-
"Vương phi điện hạ?" Giọng nói cất lên mang theo một sự thích thú, bỡn cợt rõ mồn một. Làm sao cái miệng kia có thể thốt ra được những lời tôn kính nhường ấy. A-nok khẽ run tay, đặt chiếc bút lông chồn quý giá xuống nghiên mực mạnh bạo hơn thường ngày. Y đứng phắt dậy, đôi môi mấp máy thốt ra những lời lộn xộn, hoảng hốt. "Điện hạ, sao ngài... sao ngài lại ở đây..." "Chẳng…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Nếu đến phủ Jeong-an, dĩ nhiên Yeo Jae-won sẽ lại bế thốc đứa cháu trai bé bỏng lên cưng nựng, trêu đùa. Khung cảnh ấy chắc chắn sẽ gợi lại trong y hình ảnh một người cha lạnh lùng, chỉ liếc nhìn đứa con đang nguội lạnh của mình bằng nửa con mắt. Kẻ ôn nhu, cưng chiều cháu trai như trứng mỏng ấy, lại trở nên vô cảm, tàn nhẫn đến đáng sợ trước cái chết của chính giọt máu đào của…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Không lâu sau khi A-nok trở về từ Hoàng cung, Thượng cung họ Jo bị Kế hậu triệu tập và phải quay lại Giao Ảnh cung. Lần cuối cùng y nghe tin về mụ ta là mụ đã bị giáng chức, đày xuống làm tạp dịch ở Thư đáp phòng (phòng giặt giũ). A-nok chẳng bận tâm hay tốn thêm chút sự quan tâm nào cho một cung nhân quèn hết thời như mụ nữa. Nhờ những món quà và thư đáp lễ chu đáo của A-nok, phản ứng từ…-
159,9 N • Ongoing
-
-
A-nok cứ đinh ninh người theo sau y nếu không phải là cung nhân thì cũng là thái giám, nên y giật nảy mình khi thấy cái bóng cao lớn của người đó phủ trùm lên y. Ngoại trừ hoa văn được thêu chìm trên nền lụa, bộ y phục màu tím sẫm của người đó chẳng có lấy một chi tiết trang trí cầu kỳ nào, thế nhưng nó lại tôn lên khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú một cách hoàn hảo. Đập vào mắt y đầu…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Hôm nay là lần đầu con tiến cung đúng không?" "Dạ vâng, thưa Hoàng hậu nương nương." Từ giọng nói bình thản, không chút biểu cảm của Kế hậu Min Hwa-yeong, A-nok lờ mờ cảm nhận được một nỗi niềm quen thuộc. Một sự buông xuôi, một cái bóng cam chịu u ám từng bủa vây lấy y khi y ngồi ở vị trí đó. Chút đồng cảm vô hình ấy khiến trái tim đang căng như dây đàn của A-nok bỗng chốc dịu…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Nghe lời răn dạy của Hoàng đế, ánh mắt A-nok tự nhiên hướng về phía ngài. Nắm bắt được ánh nhìn của y, Sa Eun-hyeon thong dong đáp lại bằng một nụ cười mỉm đầy ẩn ý. A-nok thừa hiểu cái bộ mặt tươi cười giả tạo ấy có thể lật lọng, trở mặt nhanh đến mức nào. Ẩn sau nụ cười hiền từ, đạo mạo ấy là sự khinh miệt, chà đạp tột cùng dành cho y, điều đó y thấm thía hơn ai…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Người ta mà nhìn thấy cái bản mặt đó, chắc lại tưởng ta định ăn tươi nuốt sống em không bằng." "A……, không phải đâu ạ." "Đương nhiên là không rồi. Ta làm gì có hứng thú với emi." Bật cười tự giễu, Yeo Jae-won ném lại một câu bỡn cợt rồi lùi xa. Chính hắn là kẻ tự động sán lại gần, rồi cũng chính hắn là kẻ nhanh chóng quay gót bước đi. A-nok ghét cay ghét đắng cái thái độ…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Ai nhìn vào chắc tưởng ta ăn tươi nuốt sống em không bằng." "A……, không phải đâu ạ." "Đương nhiên là không rồi. Ta đâu có ý định làm thế với em." Yeo Jae-won bật cười nhạt, có vẻ chua chát, như thể hắn vừa thốt ra một câu bông đùa vô duyên nhất trần đời. Chính hắn là người chủ động sải bước tới gần, nhưng rồi lại vội vã lùi ra xa như lúc bước tới, thật khiến y chán…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Ai nhìn vào chắc tưởng ta ăn tươi nuốt sống nàng không bằng." "A……, không phải đâu ạ." "Đương nhiên là không rồi. Ta đâu có ý định làm thế với nàng." Yeo Jae-won bật cười nhạt, có vẻ chua chát, như thể hắn vừa thốt ra một câu bông đùa vô duyên nhất trần đời. Chính hắn là người chủ động sải bước tới gần, nhưng rồi lại vội vã lùi ra xa như lúc bước tới, thật khiến y chán…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Cuối cùng, Thượng cung họ Jo cũng bị lôi xềnh xệch ra khỏi cửa. Một sự tĩnh lặng nặng nề, lạnh lẽo bao trùm lấy Nội xá sau trận cuồng phong vừa càn quét. Gồng mình cứng đờ nãy giờ, A-nok cuối cùng cũng trút được một tiếng thở dài thườn thượt, gục đầu xuống. Trừ khử được cái gai trong mắt là Thượng cung họ Jo, cõi lòng y cũng nhẹ nhõm phần nào, nhưng để thở phào nhẹ nhõm thì hãy…-
159,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 53 54 55 … 102 Tiếp