Các chương
-
Dang Ran-yeong xuất hiện trước mặt Cheong-ra đúng bảy ngày bảy đêm kể từ khi y bắt đầu gảy đàn tranh. Ngay khi Cheong-ra vừa kết thúc buổi đả tọa buổi tối sau khi gảy đàn về, Dang Ran-yeong đã đường đột đẩy cửa bước vào mà không gây ra một tiếng động nào. Bất kể hắn vừa đi đâu về, y phục của hắn hôm nay lộng lẫy đến mức có thể khiến bậc vương tôn công tử cũng phải hổ thẹn,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Tô Cẩn Lương chìm vào một giấc mộng. Trong mộng, y lại quay về bờ sông Vong Thủy. Hai quân giao chiến, binh lính dưới trướng y liên tiếp bại lui, cuối cùng chỉ còn lại đệ tử của Lăng Vân Tông nguyện ý đứng ra bảo vệ y ở chính giữa. Đột nhiên, từ phía đối diện hàng vạn mũi tên đồng loạt bắn tới, những người chắn trước mặt y lần lượt trúng tên ngã gục, mà y vì mất đi công lực…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Lần này, đón nhận ánh mắt ngầm hỏi "cậu đang nói cái quái gì vậy" một cách hờ hững, Kang Tae-eon tốt bụng bồi thêm một câu. "Vài ngày trước tôi đã chuyển cậu ấy sang phòng khác rồi. Chính xác là từ ngày cậu ấy bắt đầu vắng mặt." Ko Yo-han thoáng bối rối, nhưng rồi lập tức hiểu ra tình hình liền nhíu mày. "Cậu đùa quá đáng rồi đấy, Kang Tae-eon." "Nhờ cậu mà tôi thấy khá…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Xé chiếc áo sơ mi dính đầy máu khô ra làm giẻ lau. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, tôi rời khỏi nhà từ sáng sớm và ngâm mình dưới nước một lúc lâu. Kể từ khi học bơi, sở thích của tôi đã chuyển từ múa sang bơi lội. Nếu hành động múa giống như việc hít thở, thì bơi lội lại giống như một sự nghỉ ngơi. Dù đang nghỉ ngơi nhưng không thể hoàn toàn thoát khỏi múa, tôi thà dễ dàng đắm chìm vào bơi…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Đi dọc hành lang, mỗi lần bước qua là tôi lại cảm nhận được những ánh mắt lướt qua rồi dính chặt vào người mình. Chỉ nửa ngày mà tôi đã quen với việc đó. Sau đêm đầu tiên ngủ lại trong phòng của cậu ta sau buổi tiền thực hành, bộ dạng của tôi đúng là chẳng thể khen vào đâu được. Từ lúc mặt tôi bị dí xuống giữa hai chân của Kang Tae-eon và miệng bị bắt phải há ra, tôi đã linh cảm…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Thế nhưng, trái với mong mỏi của các nàng, phản ứng của Hoàng đế đối với Long Hoa Quý phi ngày hôm nay lại khác hẳn vẻ lạnh lùng hờ hững thường ngày. Ánh mắt ngài chao đảo liên hồi, đảo quanh giữa bộ tang phục Quý phi đang mặc và khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của y. Sự bàng hoàng, xót xa hiện rõ dẫu đứng từ xa cũng có thể dễ dàng nhận ra. Các phi tần sốt ruột quan sát từng cử chỉ…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế có thường xuyên lui tới không? Hoàng đế nghĩ gì về nương nương? Có phải từ khi mang thai, nương nương chưa từng hầu hạ bệ hạ đúng không? Ngoài lúc thị tẩm, bệ hạ có bao giờ gọi nương nương đến gặp riêng không? Trong lúc cha liên tục gặng hỏi Wol-i đủ điều, San-san chỉ ngẩn ngơ ngồi trên tọa đôn(1), lặng lẽ cúi nhìn chén trà trong tay. Những câu hỏi của cha, y chẳng hiểu nổi…-
318,4 N • Completed
-
-
“Karel, đóng cửa lại đi….” Tuy nhiên, Karel chẳng thèm để ý lời Julian, cũng không bận tâm đến cái lạnh buốt đang len vào, chỉ ngồi thất thần, hơi nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ cỗ xe. “Vì Chúa, đóng cửa sổ lại đi, Karel.” Đúng lúc ấy, “Dừng lại!” tiếng hét của Karel khiến người đánh xe, vốn không hiểu tiếng Anh, lập tức ghì ngựa dừng lại. Và thay vì đóng cửa sổ, Karel…-
18,5 N • Ongoing
-
-
Thực sự khi ấy chúng tôi chỉ đang cùng che chung một chiếc ô mà đi thôi. Vì đó là một chiếc ô nhỏ nên cả tôi và Yoon In-ha đều bị ướt một bên vai. Khoảng cách đến chỗ đỗ xe chỉ còn tầm 50m. Yoon In-ha là người cầm ô, rồi trong lúc bước đi, đột nhiên cơ thể chúng tôi va vào nhau. Tại sao chúng tôi lại va vào nhau nhỉ... Ký ức ở đoạn giữa ấy như đã bay hơi mà biến mất sạch sẽ.…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…-
12,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 45 46 47 … 102 Tiếp