Các chương
-
“Trời, muộn thế này rồi…” Đang thẫn thờ ngồi dậy, cố gắng vắt kiệt chút sức lực để sống qua ngày, Hae-jin chợt liếc nhìn đồng hồ và cuống cuồng lên. Cậu đã ngủ quên mất. Tối qua chưa kịp ăn gì đã bị lôi lên giường, nên bụng đói cồn cào. Nhưng khi nhận ra mình đã lỡ mất giờ ăn, cậu càng thêm bồn chồn. Vội xỏ dép trong nhà, cậu bước tới trước cửa phòng. Đúng lúc ấy,…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Hôm nay cũng như bao ngày, cơn mưa đau đớn lại trút xuống dữ dội. Hae-jin nằm sấp, mông bị nâng cao. Hai tay bị trói ra sau lưng, buộc cậu phải dùng vai để chống đỡ thân thể trong một tư thế vô cùng mệt mỏi. Lyle nắm lấy cổ tay bị trói của cậu như một cái tay cầm, mạnh bạo khuấy động eo. Anh ta chẳng hề quan tâm Hae-jin có đang cố nuốt những tiếng rên vào sâu trong cổ họng hay…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Tại núi Vô Sơn, một vị Thần Nữ đã sinh sống. Ngay từ lúc lọt lòng, bởi bộc lộ sự phi phàm, đến cả bậc sinh thành cũng phải dành cho người sự kính sợ. Ngay cả người thân cũng chẳng dám cẩu thả, luôn bày tỏ sự úy kỵ và tôn kính. Bọn họ xem người như một vị thần tiên giáng thế, chẳng dám xưng hô bằng tình máu mủ ruột rà. Chẳng cậy nhờ bất kỳ ai, người nữ nhân ấy cứ thế tự…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Kiếm Thánh khẽ bật cười. Ba giây trôi qua, ông vung kiếm về phía tôi. Trong không gian chìm trong bóng tối, một luồng ánh sáng rực rỡ tựa muôn vì sao giăng ra như một tấm màn. Tôi vươn hữu thủ ra đỡ lấy Đại Ngã Kiếm. Tương tự, từ tay tôi, một luồng ánh sáng rực rỡ tựa muôn vì sao phóng ra. Ngay khoảnh khắc tung chưởng, tôi nhận ra mình vừa thi triển Đại…-
34,1 N • Ongoing
-
-
...Đáng lẽ ra lúc nãy cứ thế mà đi luôn cho rồi. Chắc hẳn lúc đó sắc mặt tôi lại khó coi lắm thì phải. "Là do tâm trí ngươi đã trở nên kiên cường hơn rồi đấy! Nó đã được rèn giũa trong quá trình ngươi tu luyện tâm pháp. Ý chí của ngươi đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi!" Vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi, Kiếm Thánh liền vội vàng lên tiếng. Tôi nheo mắt, trừng trừng nhìn ông. Lúc này,…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Phải mất hai mươi mốt năm tôi mới lĩnh hội trọn vẹn thức thứ nhất của Đại Ngã Kiếm. Quá trình tu luyện chiêu thức ấy đặc biệt kéo dài. Bởi lẽ bản thân Đại Ngã Kiếm vốn dĩ đã vô cùng tối nghĩa, thành thử ở giai đoạn đầu tu luyện, tôi rất khó để nắm bắt được cốt lõi. May mắn thay, một khi đã khai thông được bế tắc, những chiêu thức về sau lại trở nên tương đối dễ dàng…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Môn võ công đầu tiên tôi học là Thiên Biến Vạn Hóa. Môn võ công nghe đâu đã tồn tại từ thời Tiên Tần ấy, tôi đã phải mất... ba mươi năm ròng rã mới học xong. Khi Kiếm Thánh đập vỡ đầu tôi lần đầu tiên, tôi đã phẫn nộ và sốc tột độ trước hiện thực ấy, thế nhưng chẳng bao lâu sau tôi đã ngộ ra một điều. Rằng điều thống khổ nhất không phải là bản thân cái chết. "...Thứ…-
34,1 N • Ongoing
-
-
"Hấp Tinh Khí Công, à không, ở thời đại này gọi là Hấp Tinh Đại Pháp nhỉ? Nếu như thứ đó dùng để hút lấy nội công, thì Tâm Tú Công của Vô Sơn Thần Nữ không hút nội công mà là nuốt trọn tàn niệm của linh hồn. Nó không hề gây hại cho con người." Ông liếc nhìn tôi rồi tiếp lời. "Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng Hấp Tinh Đại Pháp thực chất không phải là môn võ công tà ác. Chẳng qua…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Đó là một bậc trượng phu vô cùng tuấn tú và hiên ngang. Tầm vóc ông cao hơn tôi chừng nửa gang tay, áng chừng phải tầm một mét chín. Khuôn mặt trắng trẻo, nhẵn nhụi nhưng đồng thời lại tỏa ra nét kiên định. Cảm giác hệt như đang đối diện với một bức tường thành vậy. Dù tổng thể là một dung mạo mỹ lệ với đôi mắt dáng hạnh nhân thuôn dài cùng bờ môi tinh tế và thanh nhã, nhưng không…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Đưa ra manh mối như vậy để làm gì chứ? Trong lịch sử, cao thủ Cải Lão Hoàn Đồng có được mấy người cơ chứ! 'Người được xác nhận chỉ có một mình Vô Sơn Thần Nữ mà thôi. Hơn nữa, ai có thể ngờ được dáng vẻ Cải Lão Hoàn Đồng ấy lại là một đứa trẻ...' Thậm chí, ngay cả Mok Cheon-u cũng chỉ vô tình đạt được di sản này! Tại từ đường, Mok Cheon-u đã vái lạy người đã khuất…-
34,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 40 41 42 … 102 Tiếp