Các chương
-
Một bàn tay lạnh lẽo lặng lẽ chạm vào trán tôi. Lại còn vuốt ve đôi má, vỗ về khóe mắt. Trước cái chạm dịu dàng đó, không hiểu sao tôi lại cảm thấy tủi thân và muốn làm nũng nên khẽ bật ra một tiếng rên rỉ. Cùng lúc đó, tôi chợt nhận ra. Thì ra là mơ.... Nếu không phải là mơ thì làm gì có bàn tay nào vuốt ve tôi ấm áp thế này. Ở một góc ngực, cơn đau nhói âm ỉ trào lên. Dù chỉ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã bước sang tháng Năm. Khi sắc xuân đương độ rực rỡ nhất, màn đêm buông xuống chóng vánh hơn vào mỗi buổi sớm mai, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn kéo dài lê thê lúc xế chiều. Tuy nhiên, cuộc sống của A-nok tại biệt viện lại trở nên tất bật, hối hả đến lạ kỳ. Hôn lễ càng đến gần, núi công việc cần chuẩn bị lại càng chất đống cao hệt như…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Karel luôn khéo léo trong việc đón nhận và cắt đứt những ân huệ. Giờ đây, bản năng của hắn đang gào thét rằng đã đến lúc phải dừng lại. Nhưng hắn muốn xác nhận liệu cậu bé trong bức ảnh có thực sự là anh, và liệu anh đã từng ở đây hay không. “Có vẻ như tôi đã được hộ tống rồi. Lần tới tôi có thể hộ tống phu nhân được không?” “Cậu đang nói về vũ hội sao? Nhưng tôi…-
18,5 N • Ongoing
-
-
Thật là lo xa không cần thiết. Hay là do tôi quá đề cao bản thân mình nhỉ. Sau khi tắm xong, với mái tóc vẫn còn ướt sũng, trên giường, tôi nằm ườn ra và kết luận như vậy. Đã 11 năm trôi qua rồi. Thuận theo dòng chảy của thời gian, đối với tôi, đó cũng chỉ còn là một ký ức mờ nhạt. Dù sao thì trong cuộc đời tôi, đó cũng chỉ là nửa năm, một khoảng thời gian chẳng hề dài. Vậy nên đây…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Làm quái gì có chuyện đó. Hôm nay mới là lần đầu tiên hắn chạm mặt A-nok cơ mà. Hắn cố gắng dằn lại ánh mắt đang dao động dữ dội vì hoang mang, tập trung nhìn về phía trước. Ở phía cuối tầm mắt, khác hẳn với những gì vừa hiện ra trong mảnh ký ức vụn vỡ, là một thiếu niên với khuôn mặt búng ra sữa, đang đứng thẳng tắp trong bộ y phục màu xanh lam nhạt. Thiếu niên ấy, hay chính là…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Bị túm chặt tóc, Lee Shin-woo cứ thế lắc lư mông. Bạch bạch, nhịp điệu va chạm đều đặn hòa cùng tiếng thở dốc mỗi lúc một thô ráp của Park Jeong-dae khi gã thúc hông theo từng nhịp. "Đụ má, đụ má! Sướng không? Sướng hả? Địt mẹ, tao làm mày sướng hơn đúng không? Sướng hơn mấy thằng chó từng nếm thử cái lỗ đít của mày đúng không? Hả?" "Ư... ừ... sướng.... hức,…-
165,0 N • Ongoing
-
-
“Vì nhiều lý do, tôi không thể quay lại…” Đất Nga mênh mông, biên giới trải dài tưởng chừng vô tận. Dù có một người vượt biên, ai sẽ nhận ra? Nhưng người đàn ông rõ ràng đã trốn khỏi quê hương ấy dường như không bao giờ muốn quay lại. Dẫu chịu đủ khổ cực, khát vọng hướng thẳng đến Paris vẫn hiện rõ trong mắt anh. Một kẻ lữ hành nghèo khó từ chối cơ hội tốt đến thế thì…-
18,5 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt mang vẻ khó hiểu, đầy căng thẳng, dõi theo Kang Tae-eon. Ngay cả cử chỉ nhỏ bé ấy cũng khiến Kang Tae-eon thầm thấy hứng thú. Mái tóc quấn quanh ngón tay cậu ta khá mềm mại. Chỉ xét về ngoại hình, từ đầu đến cuối, Lee Shin-woo cứ như được đúc ra để hợp với gu của Kang Tae-eon vậy, không có điểm nào là không vừa ý cậu ta. Dù một chút bướng bỉnh hơn hay ngoan ngoãn hơn thế này cũng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Tôi đã chơi đến giai đoạn cuối của trò chơi nhịp điệu. Seo Hae-young, người đang quan sát những ngón tay lướt nhanh trên màn hình rộng trong tư thế nằm sấp, thì thầm nhỏ: "Móng tay của Yoon Hae-won đẹp thật." Ngay lúc đó, ngón tay của tôi trượt đi một chút. Tôi đã để tuột mất combo. Chính khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra. Giữa không gian tang lễ ngột ngạt với mùi hương nồng nặc làm tê…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Mảnh ngọc bội Tư Nam này tuy không phải do danh gia tự tay điêu khắc, nhưng chất ngọc thì ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được là hàng thượng hạng. Vậy mà qua tay hệ thống, món đồ này chỉ được định giá đúng một điểm thảm thương, đây là điều mà Tô Cẩn Lương không tài nào ngờ tới. Hệ thống đưa ra lời giải thích như sau: 【Chỗ chúng ta định giá dựa trên mức độ quan trọng của…-
45,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 3 4 5 … 29 Tiếp