Các chương
-
Mu-gyeong khẽ bật cười, chẳng hiểu sao ba chữ tên mình lại khiến y vui đến thế. "Mà sao ngươi lại vào được đây?" Ho-yeon tò mò hỏi. "Thế còn ngươi?" Sự đề phòng khiến Mu-gyeong dù không còn ác ý nhưng vẫn không hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Mục đích hắn đến đây là để tìm dấu vết của Băng Long cơ mà. "Ta bị... bọn người xấu nhốt vào đây." Ho-yeon nắm chặt hai tay. Lời nói…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Người vừa lên tiếng quả thực là A-nok. Nhớ lại ngày đầu tiên vị tân Vương phi đặt chân đến Minh vương phủ, bà ta cũng từng ngạc nhiên trước phong thái đĩnh đạc, cao quý của ngài ấy, nhưng lại cứ ngỡ đó chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Trong mắt Thượng cung họ Jo, vị chủ tử này chỉ là một tên nhãi con vắt mũi chưa sạch, hoàn toàn mù tịt về sự đời. Bà ta từng nghe phong phanh rằng, ở…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Dù sao cũng chẳng mang thai được, cứ để mặc thế đi." Hoàng đế luôn cân nhắc kỹ lưỡng khi chọn nữ nhân để gieo hạt giống. Hắn sẽ xem xét thân phận và gia thế của các hậu cung để lâm hạnh vào thời điểm thích hợp, và không bao giờ để một hậu cung nào sinh cho mình từ hai đứa con trở lên. Khi không có ý định để lại long mạch, hắn sẽ sai thái giám Lee dọn dẹp sạch sẽ bên trong, tắm…-
318,4 N • Completed
-
-
Đến nước này, Cheong-ra không thể tự dối lòng thêm được nữa. Cứ mỗi lần nhìn thấy Dang Ran-yeong, cảm giác hưng phấn trong y lại lấn át cả sự sợ hãi hay kinh hãi. Đó là bởi Dang Ran-yeong chính là hình mẫu lý tưởng hoàn hảo đầu tiên mà Cheong-ra từng gặp trong đời. Hắn là một kẻ mà có khi cả đời y chỉ gặp được một lần, nên đối với Cheong-ra, người đã kìm nén những dục vọng này…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Rốt cuộc thì vì cớ gì mà ngươi cứ bám theo ta như thế hả?" Tình thế đã đến nước này, Cheong-ra gạt phăng mọi lễ tiết sang một bên. Y lớn tiếng chất vấn, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập thình thịch, nhưng những đầu ngón tay vẫn khẽ run lên bần bật. Từ nãy đến giờ, y cứ ngỡ mình bị hoa mắt vì những ảo giác về Dang Ran-yeong trong thành phố, nhưng giờ thì có vẻ như đó không phải là…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đêm đó trời đổ mưa. Một cơn mưa rào báo hiệu mùa xuân đang tới. Nhưng mùa xuân vẫn chưa thực sự gõ cửa, nên cơn mưa đêm vẫn mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hoàng đế ngồi một mình tĩnh lặng, nhâm nhi chén rượu đã được hâm nóng. San-san đã chìm vào giấc ngủ từ sớm, nhưng với hắn, hãy còn quá sớm để xua tan đi ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ…-
318,4 N • Completed
-
-
Khi đến được tòa lâu đài nơi tổ chức buổi tiệc, mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt. Nhìn những đám mây đen cuồn cuộn di chuyển với hình thù kỳ quái như trong mấy bộ phim kinh dị, Bliss không khỏi cảm thấy rùng mình sợ hãi. “Sao thế?” Cassian nãy giờ vẫn im lặng ngoan cố nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng quay sang hỏi với vẻ mặt cau có. Bliss chần chừ một lát rồi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"...Giờ thì, nếu ngươi không muốn lục phủ ngũ tạng nát bét thì hãy nín thở đi." Dang Ran-yeong vỗ vỗ vai Cheong-ra, giọng điệu ngọt xớt như đang dỗ dành trong khi hắn giữ chặt y đang lảo đảo chực ngã. Rồi hắn liên tục giáng những cú đấm trời giáng vào bụng y. Bình, bịch! Tiếng nắm đấm nện vào da thịt vang lên rùng rợn. Khi cơn đau thấu xương do bị tước đoạt toàn bộ dưỡng khí ập đến,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Một cuộc gặp gỡ mà cả hai bên đều chẳng mảy may vui vẻ gì. Thế nhưng, Yeo Jae-won cũng chẳng có lý do gì để cứ phải ủ dột, nhai đi nhai lại mớ đối thoại phiền phức với Quý phi. Trên đường từ Hoàng cung trở về vương phủ, ngồi trong cỗ xe ngựa tròng trành, Yeo Jae-won nhắm nghiền mắt, gạt bỏ mọi tạp niệm. Đến khi xe ngựa rẽ vào vương phủ, đập vào mắt hắn là cảnh cánh cổng lớn…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Tôi ngồi bệt trên sàn, nhìn đống quần áo ít ỏi bày ra trước mặt mà cảm thấy vô cùng bối rối. Mặc dù tôi đã kỳ cọ đến mức gần như lột cả da chỉ vì lo lắng mùi dịch thể còn sót lại. Nhưng rốt cuộc, vết cào đỏ rực trên xương quai xanh và dấu răng hằn sâu chẳng thể nào che giấu được. Giữa mùa hè thế này, quấn khăn cổ thì quá kỳ quặc, mà dán băng cá nhân lên cũng chỉ càng…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 36 37 38 … 102 Tiếp