Các chương
-
“Ngài đã về ạ, thưa Bá tước. Ngày hôm nay của ngài thế nào ạ?” Vừa bước xuống xe, Cassian chẳng thèm đoái hoài đến nụ cười tươi tắn cùng lời chào hỏi quen thuộc của Penelope, hắn chỉ đưa mắt nhìn quanh. Chẳng có ai khác ở đây cả. Chỉ có một mình bà ấy, y như mọi khi. Sau khi xác nhận điều đó, Cassian mới khẽ gật đầu rồi sải bước vào trong. Đúng như dự đoán, hắn thầm nhếch…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Cố tình lớn giọng hơn bình thường, Penelope vỗ tay "Bốp" một cái rõ to rồi chống nạnh nhìn Bliss. “Được rồi, chuyện vừa rồi để sau hẵng tính, giờ thì chúng ta bắt tay vào làm việc buổi sáng thôi nào?” Penelope hăng hái đi trước dẫn đường, Bliss lẽo đẽo theo sau nhưng trong đầu vẫn không sao xóa được hình ảnh của Cassian lúc nãy. Cút đi, cút ra khỏi đầu tao ngay. Tại sao mình cứ phải…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Dạ?” Bị nói trúng tim đen, Bliss giật mình chớp mắt hỏi lại, Penelope đáp lời với giọng điệu kiên quyết. “Trước mắt chúng ta cứ đi nghỉ cái đã. Trễ lắm rồi, ngày mai còn phải dậy sớm bắt đầu công việc nữa. Phải để đầu óc thư giãn chút đã.” Nói đoạn, ánh mắt bà lóe lên một tia sắc bén, nói thêm. “Sáng mai lúc ngài Bá tước đi làm, cậu ra chào hỏi thêm lần nữa xem sao.…-
154,3 N • Ongoing
-
-
May mà trong phòng tối om. Bliss tự nhủ, cố nín thở để điều hòa nhịp tim. Nếu phòng sáng thì chắc chắn mình đã bị lộ tẩy rồi…! Cassian đang tựa người vào lan can ban công. Dù cánh đồng cỏ rộng lớn ngoài kia đã bị bóng đêm nuốt chửng, chẳng còn gì để ngắm nghía, nhưng hắn ta cứ đứng chôn chân ở đó, mặc cho gió đêm lạnh lẽo thổi qua, hai tay bám chặt lan can, đăm đăm nhìn về một…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Thấy Bliss ngạc nhiên hỏi lại, Penelope mỉm cười "Đúng vậy" rồi gật đầu. “Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cậu đến đây. Lúc đó cậu nhỏ bé và đáng yêu vô cùng. Thế mà lại vô cùng mạnh mẽ, hoạt bát. Cái dáng vẻ lẽo đẽo chạy theo ngài Bá tước đòi chơi cùng thật sự rất dễ thương. Đến cái ngày cậu bị sốt li bì, hôn mê bất tỉnh, được ngài Ashley Miller bế đi trong sự gấp…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Có một cái thánh đường nhỏ nằm trong lãnh địa của ngài ấy. Cứ đi bộ ra phía sau lâu đài một đoạn là thấy ngay. Đó là một nhà thờ nhỏ, mỗi tháng một lần sẽ có linh mục đến làm lễ, lúc đó mọi người sẽ tập trung lại để cầu nguyện. Ngoài những lúc đó ra thì chủ yếu chỉ có ngài Bá tước lui tới thôi. Cứ cách một hai ngày chúng ta lại vào đó dọn dẹp hoặc bổ sung đồ dùng cần…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nếu tình trạng nghiêm trọng đến mức đó thì chắc chắn mọi người đều đã biết rồi. Việc Penelope không biết chứng tỏ vị quản gia già vẫn chưa đi đến bước đó. 'Chuyện này không thể giấu giếm được đâu. Tốt nhất là nên công khai tình trạng mất ngủ trầm trọng của ngài Bá tước và để ngài ấy tiếp nhận điều trị tích cực đi ạ.' 'Đương nhiên là tôi đã khuyên ngài ấy không biết…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Trong đầu Bliss giờ đây chỉ toàn hình ảnh Larien và mơ mộng về việc mua một căn hộ mới. Tất nhiên, việc đầu tiên cần làm là phải đập tan sự kiêu ngạo của cái tên khốn đó đã…. Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Bliss cứ thế nằm trên giường rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, ngáy đều đều. Khi chiếc xe của ngài Bá tước trở về dinh thự, màn đêm đen kịt đã buông xuống từ lâu.…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Ngay cả việc mình đã lết về đến nhà bằng cách nào cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Vừa bước xuống taxi, Bliss đã trong tình trạng sức cùng lực kiệt. “Cậu chủ đi đường có mệt không ạ?” Được đội trưởng đội vệ sĩ hỏi thăm, lúc này Bliss mới nhận ra mình đã về đến căn biệt thự mà Ashley đã mua ở London. “À, dạ. Vâng ạ.” Trời ơi, sao cứ phải dối trá hết lần này đến…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi, trời đất ơi! Sao có thể thế này!” “Penelope, tuyệt quá! Thật không thể tin nổi? Bấy lâu nay bác trốn ở đâu vậy!” Không ngờ hai người lại ăn ý đến thế. Không ngờ lại tìm thấy một nửa tâm giao của đời mình ở đây. Trước câu hỏi của Bliss, Penelope cũng dùng một câu thoại trong phim để đáp lời. “Ta vẫn luôn ở đây chờ đợi nàng. Chỉ là nàng đến quá muộn mà…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 2 3 4 … 7 Tiếp