Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 15 bìa
      bởi Ly Thiên Để chuẩn bị cho kế hoạch đó, anh thậm chí còn mời vài đứa bạn đến lâu đài chơi. Vốn dĩ những trò nổi loạn chỉ thực sự kích thích khi đi thành bầy đàn cơ mà. Nào, giờ thì bắt đầu bằng trò gì trước đây. Chợt tưởng tượng ra cảnh mình đang trong tình trạng say khướt và khỏa thân nhảy bungee, Cassian bật cười lớn "Haha". Quăng đại chiếc khăn tắm ướt sũng xuống sàn, anh khoan khoái…
    • Chương 15 bìa
      bởi Ly Thiên In Yoo-shin bối rối. ‘Sắp dựng đứng lên’ á? Tại sao anh lại làm vậy khi đang lái xe cơ chứ—như thế chẳng phải sẽ dễ gặp tai nạn sao? Đừng nói với tôi Gyu-ha đang ám chỉ một ý nghĩa khác đấy nhé…… Chắc chắn…… không phải đâu…… “Anh nói vậy là có ý gì……?” “Chính xác là những gì cậu đang tưởng tượng đấy.” “Á!” Cánh tay đang ôm chặt eo Hyeon Gyu-ha khẽ giật…
    • Chương 15 bìa
      bởi Chung Seiker Tiếng mưa bụi xuân tí tách rơi, lấp đầy không gian tĩnh mịch của Minh vương phủ bằng một giai điệu êm ả. Có lẽ vì sắp đến tiết Cốc Vũ nên những cơn mưa cũng ghé thăm thường xuyên hơn hẳn. Hôm nay, vương phủ hiếm hoi mới đón một vị khách quý. Vị khách bé hạt tiêu này chẳng ai khác chính là con trai của Tiên Thái tử, Yeo Song (Lữ Tùng). Sau khi Thái tử đoản mệnh qua đời, để an ủi và…
    • Chương 14: Tuyệt thế Thần Y bìa
      bởi Ly Thiên Đầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường - tiệm thuốc lớn nhất kinh thành - lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. "Nghe đồn Tề Dân Đường…
    • Chương 14: Trân (珍) bìa
      bởi Ly Thiên "Ngươi mà dám bỏ chạy lần nữa, Yoon-bin sẽ phải chịu trận đòn y hệt như ngươi vừa nãy. Rõ chưa?" Lời đe dọa của Hoàng đế ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong màng nhĩ đang ù đi của San-san. Dẫu biết đẩy hắn ra không hẳn là bỏ chạy, nhưng y sợ rằng chỉ cần làm hắn phật ý một chút thôi, hắn sẽ lôi San-wol đến để trút giận. Cái tát lúc nãy đau đến mức mặt y giờ vẫn…
    • Chương 14: Lễ hội (1.3) bìa
      bởi Ly Thiên Chuyến đi Ý của Chủ tịch Kang đã được định sẵn là sẽ có Kang Tae-eon đi cùng. Nói chính xác thì người được bố của Ko Yo-han mời là Chủ tịch Kang chứ không phải Kang Tae-eon. Sau khi nhanh chóng tính toán thiệt hơn, Kang Tae-eon mỉm cười rạng rỡ và tự tay mở cửa phòng. "Cậu cứ nói lại là nếu được mời thì đó là một vinh dự nhé." "Chắc bố tôi sẽ vui lắm vì lâu lắm rồi tôi mới làm…
    • Chương 14: Giấc ngủ trưa bìa
      bởi Ly Thiên Men theo con dốc Seongbuk-dong đi lên, một bức tường thành với những viên ngói cổ kính uốn lượn tạo thành đường gờ cao vút dần hiện ra. Tựa như bức tường thành bao quanh ngoại ô thành cổ, dù có kiễng chân cao đến mấy cũng chẳng thể nhìn thấy bên trong. Bên ngoài bức tường cao lớn và kiên cố ấy, tuyệt nhiên không một bóng người qua lại. Nhìn từ xa, cánh cổng lớn trông như một vết loang lổ…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên Hae-eon lấy ra từ trong vạt áo món bánh ngọt lén mang theo, dúi vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ. Đó là món bánh làm từ bột gạo nghiền mịn, tẩm mật mía rồi nặn lại, món khoái khẩu mà đứa trẻ này mê tít. Vài ngày nay không thấy Hae-eon đến thăm, đứa bé cứ thế mút tay ngóng trông, giờ đây đôi mắt nó sáng rực lên như sao trời khi nhìn thấy món quà. "Oa! Bệ hạ, tạ ơn, tạ ơn Bệ hạ…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên Hồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên “Điều đó không quan trọng đâu. Vì cũng đã 20 năm trôi qua rồi, có lẽ tôi đã quên mất ai từng lo lắng cho mình rồi.” Sau khi thốt ra câu đó, Hyeon Gyu-ha thả In Yoo-shin xuống khỏi xe máy và khẽ vỗ đầu cậu. “Lần tới, với những năng lực khác của Chủ nhân mà chúng ta chưa kiểm tra, chúng ta hãy tiếp tục nhé. Đừng nhồi nhét vào đầu những suy nghĩ vô bổ nữa, lên lầu nghỉ ngơi đi. Sau khi…
    Ghi chú