Các chương
-
Mà thật ra, đó cũng chẳng phải là một lời xin lỗi tử tế gì cho cam. Thâm tâm A-nok vốn chẳng hề muốn chấp nhận cái thái độ xin lỗi cho có lệ này. Nhưng ngẫm lại, bản thân y cũng không muốn xé chuyện này ra to thêm nữa. Vẫn không rời mắt khỏi Seol Ga-muk — kẻ đến giờ vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm của mình — A-nok chầm chậm dời ánh nhìn sang Seol Ga-hyo. "Khi lên Thượng Kinh, ta muốn…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Mỗi lần nghĩ đến Seo Hae-young, những đường nét dịu dàng đầy toan tính tự hiện lên một biểu cảm rụt rè, khiến hình ảnh Hae-young trong trí tưởng tượng tôi càng trở nên lộng lẫy. Một hình tượng cao quý, không thể chạm tới, cũng không được phép mơ tưởng. Nhưng giờ đây, tôi mới nhận ra rằng hình tượng ấy chỉ là ảo mộng của riêng mình. Sự tỉnh ngộ muộn màng này kéo theo một khát khao…-
211,8 N • Ongoing
-
-
A-nok thừa hiểu. Đám cung nhân này, dẫu trước mặt thì ra vẻ lo lắng, sốt sắng, nhưng một khi bước ra khỏi điện, họ sẽ lại tụm năm tụm ba bàn tán những gì. Họ sẽ rỉ tai nhau rằng vị Hoàng hậu vốn dĩ chỉ có Hoàng đế và Nguyên tử làm chỗ dựa, nay lại đứng trước nguy cơ mất trắng tất cả, nên đâm ra hoảng loạn, bất an. Sự thực là, A-nok biết tỏng chuyện Thái y đã lén lút bẩm báo…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Mời các thí chủ dùng bữa." Khi ánh bình minh hé rạng, Mu-hwa bê một khay thức ăn nhỏ mang bữa sáng đến. Vì đây là chốn cửa Phật, bữa ăn chủ yếu là các món rau củ muối chua và rau xanh thanh đạm, nhưng Cheong-ra không hề có chút ý định phàn nàn về đồ ăn. Khuôn mặt của vị tiểu ni cô hiện rõ sự hy vọng tha thiết vào việc trao phó vận mệnh của môn phái cho những kẻ xa lạ này, như thể một…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Hơn nữa, còn có cả những lời đồn đại lố bịch rằng họ đã thề non hẹn biển sẽ trọn đời bên nhau, thậm chí còn trao đổi nhẫn ngọc làm tín vật, và đã tậu cả một phủ đệ ở đây để xây dựng tổ ấm nữa. Nói xong, gã võ giả gào lên như thể mình bị oan ức lắm. "Dù sao thì việc Baek Li thiếu hiệp đêm qua không về quán trọ là sự thật rành rành ra đó! Thế nên người ta mới tin những…-
277,9 N • Ongoing
-
-
“Anh có đoán được ý đồ của hệ thống là gì không, Gyu-ha-ssi?” “Câu hỏi của cậu ám chỉ hệ thống có tri giác sao. Nhưng tại sao cậu lại đột ngột hỏi vậy?” “Chà, tôi chỉ không hiểu tại sao nó lại gượng ép một ý tưởng nực cười như vậy—rằng dơi cũng là chuột—rồi ghép đôi một thợ săn vĩ đại như Gyu-ha-ssi với một kẻ như tôi, một người thức tỉnh tầm…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Đưa ra manh mối như vậy để làm gì chứ? Trong lịch sử, cao thủ Cải Lão Hoàn Đồng có được mấy người cơ chứ! 'Người được xác nhận chỉ có một mình Vô Sơn Thần Nữ mà thôi. Hơn nữa, ai có thể ngờ được dáng vẻ Cải Lão Hoàn Đồng ấy lại là một đứa trẻ...' Thậm chí, ngay cả Mok Cheon-u cũng chỉ vô tình đạt được di sản này! Tại từ đường, Mok Cheon-u đã vái lạy người đã khuất…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Ki-jun hoảng hốt vòng tay ôm lấy cơ thể Hae-eon, kéo ngài vào lòng. Hae-eon mất hết sức lực, yếu ớt tựa hẳn vào vòng tay hắn. "Đừng gọi trẫm như vậy!" "…Eon à." "Đừng, đừng gọi trẫm như thế. Ngươi, rốt cuộc ngươi…" Khóe mắt Hae-eon ửng đỏ, những giọt lệ trong suốt ứa ra. Cùng lúc đó, bầu trời chấn động dữ dội, mây đen ùn ùn kéo đến che kín cả bầu trời vốn đang quang…-
131,9 N • Ongoing
-
-
“Hoan nghênh, Thợ săn Sung Do-hyun.” Tôi bước vào sảnh và lập tức gỡ chiếc ghim cài cổ áo mà Baek Eun-sung đã ghim lên bộ đồ của tôi. Bây giờ mới nhận ra, nếu quy định trang phục là vàng và mắt tôi có màu vàng, thì cần làm gì thêm nữa? Hắn nói tôi không biết quy định sao? Hắn chắc chắn đã đưa nó cho tôi để tôi cảm thấy hổ thẹn vì đã không biết. Khi tôi chuẩn bị ném chiếc ghim đó…-
26,8 N • Ongoing
-
-
Kể từ lúc Si-ron bước vào bệnh viện, vị bác sĩ có dáng vẻ nhợt nhạt, chẳng có lấy một chút thân thiện nào và chưa từng rời khỏi ghế lấy một lần, rốt cuộc cũng chịu đứng dậy. Mái tóc đen vuốt ngược kiểu slick-back không một kẽ hở, cùng đôi mắt xanh thẳm. Xương chân mày nhô cao khiến hốc mắt trông sâu hoắm, người đàn ông này toát lên khí chất giống một diễn viên điện ảnh hơn là…-
35,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 26 27 28 … 102 Tiếp