Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 3 bìa
      bởi Chung Seiker A-nok khẽ lắc đầu, cố gắng rũ bỏ khuôn mặt của người nọ cứ chực chờ bủa vây lấy tâm trí mình tựa như một chiếc bẫy ghim chặt vào mắt cá chân. Ngay lúc đó, Seol Ga-hyo càng siết chặt lấy cánh tay A-nok, cất lời. "Với đệ, cuộc hôn nhân này chính là con đường duy nhất để được công nhận. Phụ thân thậm chí đã hứa rằng, chỉ cần đệ ưng thuận mối hôn sự này, người sẽ đường…
    • Chương 2 bìa
      bởi Chung Seiker Tà tang phục màu trắng được dệt từ vải bông thô ráp tung bay trong ngọn gió chiều, ngay lúc nền trời vừa chia tay ráng chiều để khoác lên mình tấm áo đen kịt. A-nok lướt qua Nan-seok một cách hờ hững, rảo bước về phía mái tranh tồi tàn nơi y từng nương náu thuở xưa. Đã bảy năm rồi y mới đặt chân về chốn này. Bảy năm về trước, cái mùa cử hành tang lễ cho Chu-san chính là mùa xuân cuối cùng…
    • Chương 1: Thiếu niên bìa
      bởi Chung Seiker Khi ngọn gió chạng vạng thổi qua, đám tro tàn trắng xóa bay cuộn lên khoảng không vương sắc ráng chiều, rồi rơi rụng đầy hư ảo, vương vãi khắp chốn. Tầm nhìn vốn mờ mịt dần trở nên rõ ràng. Y đưa tay vuốt lọn tóc dài đang mơn trớn bên gò má. Khung cảnh thu trọn vào tầm mắt lúc này, chẳng hiểu sao lại giống hệt một đoạn ký ức xa xăm vốn đã cuộn mình say giấc từ bấy lâu nay. Rất…
    • Tự (Mở đầu) bìa
      bởi Chung Seiker Đầu hè năm nay chìm trong những cơn mưa dầm rả rích. Từng giọt nước ẩm ướt bắt đầu trút xuống những nụ hoa lăng tiêu đỏ cam đang nặng trĩu cúi đầu. Rào rào, tiếng mưa rơi ồn ã cả một góc trời. Trên tà trường bào màu xanh nước nhạt của A-nok (Nhã Lộc) cùng bàn tay trắng ngần vươn ra ngoài tay áo, những giọt mưa cũng đang thi nhau đọng lại. Dòng nước nối nhau chảy dọc theo đường…
    • Chương 6: Tốt nghiệp (1) bìa
      bởi Ly Thiên Mẹ của Kang Tae-eon là một người phụ nữ sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất thanh tao hiếm có. Bà hiếm khi nở nụ cười, cũng chẳng bao giờ trao cho ai một ánh nhìn ấm áp. Bà hoàn toàn bất hạnh. Bà đã sống trong đau khổ suốt nhiều năm trời khi cứ mải miết gặm nhấm nỗi bất hạnh ấy một cách thảm hại, và hiện tại vẫn đang sống trong nỗi đau khổ đó. Kang Tae-eon không thể hiểu nổi…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên "A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…
    • Chương 7 bìa
      bởi Ly Thiên "Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…
    • Chương 6 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi ngồi bệt trên sàn, nhìn đống quần áo ít ỏi bày ra trước mặt mà cảm thấy vô cùng bối rối. Mặc dù tôi đã kỳ cọ đến mức gần như lột cả da chỉ vì lo lắng mùi dịch thể còn sót lại. Nhưng rốt cuộc, vết cào đỏ rực trên xương quai xanh và dấu răng hằn sâu chẳng thể nào che giấu được. Giữa mùa hè thế này, quấn khăn cổ thì quá kỳ quặc, mà dán băng cá nhân lên cũng chỉ càng…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên “Tôi sẽ gọi lại sau. Giờ... ực, bận quá.” Tôi đặt cằm lên vai Tae-kyum, liếc nhìn và ra hiệu nhanh chóng buông tay ra. Tae-kyum, người đẫm mồ hôi khiến tóc dính chặt vào trán, mấp máy môi. ‘Bận? Bận làm tình à?’ Dương vật rút ra rồi lại đẩy vào sâu tận đáy. Tầm nhìn của tôi mờ đi cảm giác chóng mặt ập đến. “Hứ...! Ức!” Tôi dùng nắm đấm đập vào đùi Tae-kyum đang bám…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi siết chặt lấy vai Tae-kyum, cắn môi nhịn xuống cảm giác lạ lẫm. Tôi chưa từng nghĩ sẽ để ai xâm nhập vào nơi đó, nên dù chỉ là một ngón tay thôi cũng đã quá sức chịu đựng. Tae-kyum lần mò trên tấm chăn mỏng, lấy lại lọ gel, đặt ngay cửa vào rồi bóp mạnh. Chất lỏng lạnh buốt chảy dọc theo đùi khiến tôi co rúm vai lại. “Ưk…” “Chảy hết ra ngoài rồi.” Vừa nói, Tae-kyum…
    Ghi chú