Các chương
-
“Cảm ơn anh Cassian. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận.” Dù những lời nói đó hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng, nhưng bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ để diễn tả hết sự biết ơn này. Tình cảm đong đầy trong lòng khiến nhịp thở của Bliss trở nên dồn dập. Một tay ôm chặt cuốn sổ vào lòng, Bliss bất ngờ chồm người tới, dí sát mặt vào Cassian đang cúi người về phía mình. Hả? Cảm giác mềm mại…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dẫu phải nghe những lời chướng tai gai mắt như vậy, Yeo Jae-won vẫn đáp trả bằng một chất giọng hờ hững, uể oải. "Bởi thế cho nên." "……?" "Đằng nào cũng là hôn nhân chính trị, nên mấy thứ đó đều vô nghĩa cả. Chuyện ngươi là Âm nhân, chuyện có đối tượng điều kiện tốt hơn ngươi, chuyện ngươi có tình lang bên ngoài, và cả chuyện... dù ta có làm gì đi nữa thì ngươi cũng chẳng bao…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"Nhờ có Xương tần mà muội muội của Bàng quý nhân và huynh trưởng của Địch phi mới có thể qua mặt Tể tướng, thuận lợi kết duyên thành chồng vợ, chẳng phải đó là một chuyện hỉ sao." "Thế nhưng Bệ hạ!" "Vào ngày giỗ Hoàng hậu, nếu trẫm ban ân sủng cho Bàng quý nhân, chắc chắn Tể tướng sẽ để mắt đến Bàng gia. Thử nghĩ xem, nếu Tể tướng biết được Bàng gia và Địch gia có hứa…-
77,3 N • Ongoing
-
-
San-san khẽ cựa quậy, rồi bỗng chốc cứng đờ người khi cảm nhận được dòng long tinh của Hoàng đế đang chầm chậm rỉ ra, chảy dọc theo đùi non. Sự tủi nhục khiến y vô thức nấc lên một tiếng, nhưng rồi vội vàng bừng tỉnh, lấy hai tay bịt chặt miệng lại. Nếu để Hoàng đế phát hiện y lén lút khóc thầm khi ngủ cùng, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Người phải chịu trận đòn roi không phải…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là không sao cái nỗi gì cơ chứ. Vừa buồn cười vừa cạn lời, nhưng nhìn bộ dạng hớn hở toàn thốt ra mấy câu lạc quẻ của Bliss, Cassian bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc thằng bé. Anh giả vờ như không biết gì, hỏi. “Em định kết hôn với Papa hay sao? Sao nãy bảo anh giống Papa em cơ mà?” Để xem em còn cứng họng được bao lâu. Ngay lúc anh đang tò mò không biết cái thằng nhóc…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Tại sao cậu lại sợ hãi chứ? Có chuyện gì vậy? Tôi đã nói là tôi chắc chắn sẽ đưa cậu ra khỏi hầm ngục này mà.” Hyeon Gyu-ha, người mà sự thờ ơ của anh chỉ một chốc trước đó đã biến mất như một ảo ảnh, trở nên bồn chồn và tóm lấy vai In Yoo-shin. “Vâng, tôi tin là anh sẽ đưa tôi đi an toàn.” “Vậy thì tốt rồi.” “Gyu-ha-ssi sẽ bị bỏ lại một mình trong hầm ngục.…-
54,4 N • Ongoing
-
-
"Tải... xuống." Tô Cẩn Lương chật vật đưa ra lựa chọn. Y có một loại trực giác, nghe theo liền có thể tìm được cách phá giải thế cục. Tiếp đó, trước mắt bỗng lóe lên, ngay chính giữa tầm nhìn hiện ra một khung hình chữ nhật dài. "Ngươi đã làm gì mắt ta?" Tô Cẩn Lương giật mình, bắt đầu căng thẳng. 【Tiên tôn đừng sợ, ta đang ở trong não... phì, ở trong thức hải của ngài, không hề…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Một năm trước. Đó là một ngày xuân nắng ấm năm Vĩnh Huy(1) thứ hai mươi. Ngay từ tờ mờ sáng, chốn tư đệ(2) của Công bộ(3) Chủ sự(4) Yoon Yoon-gyeom (Doãn Nhuận Khiêm) đã vô cùng huyên náo. "Thật sự ta có thể được gặp Wol-i (Nguyệt Nhi) đúng không?" "Đúng vậy mà! Thế nên ngài mau qua đây đi. Đừng có trốn nữa! Phải thắt yêu đai chứ. Ngài cứ lề mề thế này, phu nhân mà bực mình bỏ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Vừa vặn lúc sự hoài nghi lan tràn trong đôi mắt của Park Jeong-dae, kẻ thậm chí còn chẳng còn đủ tỉnh táo để phân biệt rạch ròi đó là lời đe dọa hay cảnh cáo. "Đưa Lee Shin-woo tới đây." Nghe chỉ thị này lần thứ hai trong ngày, Song Woo-jae lùi sang một bên. Chẳng cần phải đi đưa, Lee Shin-woo đã ở sẵn trong phòng khách sạn. Cậu nín thở, tận mắt chứng kiến cách Kang Tae-eon xử lý những kẻ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Dựa trên bản hồ sơ sơ sài, phán đoán của Joo Eun-yu đã sai lầm. Tôi không phải là một vũ công vô dụng, chẳng có thanh xuân, tài năng hay gia thế. Mối quan hệ của tôi không dừng lại ở Song Woo-jae mà còn vươn tới tận Kang Tae-eon, và mối quan hệ giữa hai người, giống như câu trả lời của tôi, tuyệt đối không phải là "không có tình cảm gì sâu sắc". Tùy thuộc vào việc Kang Tae-eon có trở thành chỗ…-
165,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 21 22 23 … 32 Tiếp