Các chương
-
'Rõ ràng người ta đồn hắn là một nhà sư phá giới cơ mà...' Chỉ đến lúc đó Cheong-ra mới nhận ra sự bất thường trong võ công của Nam Gang-ryong. Ngẫm lại thì, đối với một nhà sư Thiếu Lâm phá giới, không những đan điền của hắn không bị phế bỏ và gân cốt không bị cắt đứt, mà võ công của hắn còn thâm hậu đến mức có thể sánh ngang với một đại đệ tử xuất chúng. Mang theo bụng…-
277,9 N • Ongoing
-
-
'Rốt cuộc thì ánh mắt hắn bắt đầu trở nên vẩn đục như vậy từ lúc nào?' Ngẫm lại thì, Cheong-ra mới sực nhận ra có vẻ như mọi chuyện bắt đầu từ lúc họ đặt chân vào ngoại viện. Dù trong lòng đang toát mồ hôi lạnh, nhưng mặt khác, những sở thích đồi bại của y vẫn chưa hề biến mất, và trái tim y đang đập thình thịch liên hồi. Cheong-ra thách thức hất cằm lên và đáp trả. "Tại…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Dù họ là những vị khách không mời mà đến, Mu-hwa vẫn dọn trà ra thiết đãi, cố gắng làm tròn bổn phận của một người chủ nhà. Rồi, ả vừa rụt rè quan sát phản ứng của Dang Ran-yeong vừa mở lời cầu xin. "Tiểu nữ thật sự xin lỗi, nhưng xin các vị ngày mai nhất định phải rời khỏi đây." Dang Ran-yeong phớt lờ ả, thản nhiên nhấp một ngụm trà, rồi nhăn mặt đặt mạnh chén trà xuống và…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Được thôi, ngươi đã nói là không muốn cư xử như một con chó hay một tên nô bộc rồi mà. Vậy thì chẳng còn cách nào khác." "Hư..." Cheong-ra chật vật lắm mới lấy lại được chút sức lực, mồ hôi nhễ nhại, không thể đáp trả đàng hoàng. Chỉ vì dám cãi lại vài câu mà hắn trả đũa bằng cách này sao? Tuy nhiên, trái ngược với những suy nghĩ của Cheong-ra, có vẻ như Dang Ran-yeong đánh y không…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra, kẻ không hề có ý định bỏ trốn hay muốn bị trói gô lại và khiêng đi như một bao tải, đã phản kháng kịch liệt. "Vậy thì ít nhất cũng cho ta ở một phòng khác có người canh gác chứ!" "Baek Li thiếu hiệp đang phung phí tiền bạc đấy à? Hay ngươi lớn lên trong nhung lụa đến mức không biết giá trị của đồng tiền?" Cheong-ra sững sờ khi nghe những lời này thốt ra từ miệng một hậu…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Thứ rượu mà Dang Ran-yeong đang uống khá nặng, dù Cheong-ra chẳng biết tên nó là gì. Có lẽ vì đã ngà ngà say, hoặc do sự hiện diện của nam nhân đã nhiều lần khuất phục y, nên Cheong-ra bắt đầu buông lỏng cảnh giác và nói nhiều hơn. "Ta không hề cam tâm tình nguyện với hoàn cảnh hiện tại, nhưng cũng chẳng sao. Đường thiếu gia đối với ta cũng chỉ là bèo dạt mây trôi thôi. Nó giống như một…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Quán trọ vắng teo không một bóng người, nhưng có vẻ như ai đó đã bao trọn gói toàn bộ các phòng ở đây bằng một số tiền lớn hơn là do buôn bán ế ẩm. Thái độ của lão chủ quán vô cùng khúm núm. Lão vừa khom lưng lùi bước vừa đon đả nói rằng họ có thể tùy ý sử dụng bất cứ căn phòng nào họ muốn. Cả hai cùng bước lên lầu hai. Chán nản với hy vọng nhận được câu trả lời từ Dang…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Ngẫm lại thì, y đã quên béng đi chuyện đó vì ngay khi vừa tỉnh giấc đã phải hứng chịu sự hành hạ tàn nhẫn đến vậy. Sau khi bất tỉnh nhân sự vì nọc độc của Rin-rin, y đã bị đưa lên một cỗ xe ngựa và chở đến một nơi vô định. Khi y chuẩn bị bước xuống xe sau khi đã chỉnh trang lại cổ áo và bộ dạng xộc xệch của mình một lần nữa, Dang Ran-yeong vươn tay ra cản y lại. Rồi hắn đưa tay…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Cùng với một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực, ngọn lửa giận dữ trong y bùng cháy. Cheong-ra lại một lần nữa tự nhắc nhở bản thân không được để kẻ này làm cho mê muội. Đối phương có thể mang lại cho y sự thỏa mãn về mặt thể xác, nhưng hắn tuyệt đối không phải là kẻ mà y có thể duy trì một mối quan hệ đúng mực. "Mà này, ngươi đã đắc tội với ai mà thảm thiết thế?" Cheong-ra,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Dang Ran-yeong nở một nụ cười nhã nhặn và cất lời. "Tất nhiên là con người sẽ mất mạng nếu nuốt phải một con Độc Giác Xà rồi..." Rin-rin, con rắn nãy giờ vẫn đang cọ đầu vào miệng Cheong-ra, trừng mắt nhìn Dang Ran-yeong như thể không bằng lòng. Rồi, nhanh như một con ong, nó vươn đầu tới và cắn phập vào mu bàn tay hắn vài nhát đầy hung hãn. Cheong-ra giật bắn mình, nhưng Dang Ran-yeong, kẻ…-
277,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 18 19 20 … 102 Tiếp