Các chương
-
Hoàng đế hoàn toàn không thể kiềm chế cơn thịnh nộ. Hắn chẳng hiểu tại sao mình lại giận dữ đến thế. Hắn chỉ thấy San-san vô cùng đáng ghét và đáng hận. Muốn trừng phạt y, hắn tống y vào lãnh cung, rồi cố tình cho gọi một nam sủng đến hầu hạ thật ầm ĩ để dằn mặt. Đã thế, hắn còn sai người đến tận lãnh cung loan tin báo cho y biết. Một trò trẻ con nực cười, nhưng Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Giữa mớ cảm xúc hỗn độn, Bliss cố gắng vận dụng bộ não bé nhỏ của mình để phân tích tình hình. Nhưng với dung lượng não bộ có hạn, sức tưởng tượng của cậu bé cũng chỉ đến thế mà thôi. Chị Aina kia là bạn gái của Cassian sao? Nhìn kiểu gì thì mối quan hệ của hai người họ cũng không hề bình thường chút nào. Mấy cặp đôi lén lút trốn sau gốc cây thì thầm to nhỏ trong phim truyền…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Một cung nữ túc trực bên cạnh San-wol hớt hải chạy ra báo hung tin. "……A." Tiếng khóc của San-san bỗng chốc im bặt. Cả Vĩnh Ninh cung chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, u ám. Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài trong thoáng chốc. "Ninh phi tuy hầu hạ trẫm chưa lâu, nhưng đã sinh hạ hoàng tử, lại có đức hạnh vẹn toàn, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, luôn tuân thủ nghiêm ngặt cung quy.…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hae-eon đau đớn nhắm nghiền mắt lại. Y rất muốn đưa tay ôm lấy cái đầu đang nhức bưng bưng, nhưng vị trí hiện tại không cho phép y dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối hay đau đớn ra mặt. Y luôn phải nở nụ cười rạng rỡ như một đóa hoa tươi tắn, vờ như bản thân chẳng vướng bận chút âu lo, sầu não nào trên đời. Chỉ có như vậy, chủ nhân thực sự của đất nước này là Tể tướng mới có…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết thoắt cái cậu nhóc lại nhai nhóp nhép cái gì ngon lành mà khóe miệng đã lại lấm lem, Cassian liền móc chiếc khăn tay trong túi ra, thuần thục lau mặt cho Bliss. Cậu nhóc ngoan ngoãn ngậm miệng đứng im chờ đợi, nhưng khi thấy Cassian nhét lại chiếc khăn bẩn vào túi, cậu nhóc bỗng cảm thấy là lạ. “Sao anh lại cất vào? Vứt đi là được mà.” “Không được vứt rác bừa bãi…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Cứ ngỡ bản thân đã chết, không ngờ y lại có thể quay trở về quá khứ. Kỳ ngộ này, rốt cuộc phải giải thích thế nào đây? Hay là, y đã trúng phải một loại tà thuật nào đó chăng? Dù vắt óc suy nghĩ đến mấy, y cũng không tài nào lý giải nổi tình cảnh hiện tại của mình. "Khịt!" Hee Bi-yeon dùng ngón tay bịt một bên lỗ mũi, rồi dùng hơi thở tống dị vật ra khỏi mũi. Sau đó, y đưa tay…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Bốn chân yêu sư vừa chạm đất, đã lập tức hướng Tô Cẩn Lương gầm lên điên cuồng. Sóng âm cuộn trào thổi tung vạt áo y, nhưng thân ảnh ấy vẫn sừng sững không dời nửa phân. Hai đầu yêu sư trước mặt hẳn là đã khai mở linh trí. Dù chưa thể hóa thành hình người, nhưng cậy vào ưu thế thể hình khổng lồ, tu vi của chúng hoàn toàn có thể sánh ngang tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Tuy nói với cảnh…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Lee Shin-woo đang nắm chặt tay nắm cửa bỗng giật mình ngẩng lên. Một bàn tay vươn ra từ phía sau đang ấn chặt cánh cửa đang mở dở. Là Kang Tae-eon. Hơi thở của cậu ta hiện diện ngay sát sau lưng. Một bàn tay khác giật phắt chiếc túi xách khỏi người Lee Shin-woo. Cổ tay của cậu - người không hề kháng cự cũng chẳng hùa theo hành động đó - bị một lòng bàn tay âm ấm siết lấy. Lòng bàn tay ấy to lớn…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Anh ta là một người tốt. Bên trong thang máy đang hạ dần với tốc độ đều đặn vô cùng yên tĩnh. Liệu chúng ta có nên đối xử tốt với anh ta không? Đã hành hạ người ta đến mức cạn kiệt sức lực trong suốt bữa ăn mà vẫn chưa đạt được kết quả mong muốn, Joo Eun-yu đành phải hỏi vòng vo, nhưng mục đích của cô ta thì đã quá rõ ràng. Nên đối xử với Lee Shin-woo như thế nào…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt mang vẻ khó hiểu, đầy căng thẳng, dõi theo Kang Tae-eon. Ngay cả cử chỉ nhỏ bé ấy cũng khiến Kang Tae-eon thầm thấy hứng thú. Mái tóc quấn quanh ngón tay cậu ta khá mềm mại. Chỉ xét về ngoại hình, từ đầu đến cuối, Lee Shin-woo cứ như được đúc ra để hợp với gu của Kang Tae-eon vậy, không có điểm nào là không vừa ý cậu ta. Dù một chút bướng bỉnh hơn hay ngoan ngoãn hơn thế này cũng…-
165,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 16 17 18 … 32 Tiếp