Các chương
-
“Làm sao em có thể chắc chắn như vậy?” Trước giọng điệu có phần trêu chọc của Ashley, Koi hiếm khi lại đáp trả một cách đầy tự tin đến thế. “Chỉ có Cực Omega mới nhận ra được người mang cùng đặc tính với mình thôi. Chứ nếu không, với một người không ngửi được Pheromone như em, làm sao có thể phát hiện ra đặc tính của Bliss trước tiên chứ?” Những lời Koi nói hoàn toàn là…-
169,9 N • Ongoing
-
-
"Bảo là đang ngủ mà trẫm vừa mới bước vào đã tỉnh rồi sao?" Trái với lời bẩm báo của Yeong-chae, San-san vẫn đang thức. Y mặc bộ tẩm y trắng toát, đi chân trần, đứng ngẩn ngơ giữa phòng, dường như vừa mới dừng lại sau một hồi đi lại quanh quẩn. "Mới ngủ dậy nên còn mơ màng à? Lại đây nào. Trẫm ôm một cái." Hoàng đế dang rộng vòng tay về phía San-san. Nếu là trước kia, y sẽ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
- …Mọi chuyện là như vậy đó. May mà sơ cứu kịp thời nên thằng bé không sao. Nhưng sau khi về lâu đài nghỉ ngơi thì đột nhiên lại xảy ra cơ sự này. Ashley im lặng một lúc lâu. Ông có cảm giác như Công tước đang cố tình bỏ qua rất nhiều chi tiết quan trọng, nhưng cũng thật khó để căn vặn thêm. Tuy nhiên, ông vẫn có thể lờ mờ đoán được tình hình. Hơn ai hết, ông hiểu rõ tính cách của…-
169,9 N • Ongoing
-
-
"Xin người hãy cho ta vào." "Không được đâu ạ. Bệ hạ mà biết được thì nương nương lại gặp rắc rối mất. Xin Trân phi nương nương hãy hồi cung." Hôm nay San-san lại cất công đến Thọ Xương cung. Y đã đứng lì trước cổng Thọ Xương môn suốt một canh giờ đồng hồ. Gió đông rét mướt cắt da cắt thịt đã làm khuôn mặt y đỏ ửng, tê cóng. "Nương nương, chúng ta về thôi ạ. Han-wan-ui…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Anh bất giác nuốt khan. Nếu suy đoán của anh là đúng thì anh phải ra khỏi đây ngay lập tức. Sau đó phải ra lệnh cấm không cho bất kỳ ai lại gần căn phòng này, đồng thời bản thân anh cũng phải tắm rửa sạch sẽ để gột bỏ thứ mùi hương đang vương vấn trên người rồi mới tính đến các biện pháp xử lý tiếp theo. Tất nhiên, đó là trong trường hợp 'suy đoán' của anh là chính xác. Dù biết rõ…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Dẫu nhìn thấu sự hoang mang đang lan rộng trong đám phi tần, Long Hoa Quý phi vẫn dửng dưng như không, tiếp tục gặng hỏi tỳ nữ thân cận của Xương tần. "Rồi sao nữa?" "Sau khi trở về từ Đằng Thanh Cung, thấy tay có vẻ đỡ hơn nên nương nương vui lắm, còn hào hứng chọn hộ giáp mới nữa. Thái y cũng bảo từ giờ nương nương có thể thường xuyên đeo hộ giáp nên nương nương mừng ra mặt. Và...…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"Mọi người cứ chê ngươi ngốc, nên ngươi tưởng mình ngốc thật rồi đấy à?" Lời mỉa mai chua chát thốt ra từ miệng Hoàng đế khiến San-san đắng họng, không thốt nên lời. Bàn tay giấu dưới gầm bàn vô thức nắm chặt lấy mảnh khăn lụa phủ trên đùi. "Bảo trẫm sang tẩm cung khác ngủ sao?" Giọng nói lạnh lẽo, chứa đầy nộ khí của Hoàng đế như muốn đóng băng cả Vị Ương cung. Bầu…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Dù con trai đã lên tiếng xin lỗi, nhưng Công tước vẫn chưa chịu buông tha. “Nếu mày còn dám đụng đến một giọt rượu nào nữa thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Dám lái xe khi say xỉn hả? Cái thằng mất dạy này, mày học đâu ra cái thói hư tật xấu đó hả? Hả?” Thật ra đây là lần đầu tiên anh lái xe khi có hơi men trong người. Hơn nữa, trong tình huống cấp bách đó, anh cũng…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Tình trạng đôi tay Xương tần nhìn qua đã thấy rất nguy kịch, những vết sưng tấy mưng mủ đỏ au nổi cộm lên trên mu bàn tay, rỉ ra thứ dịch vàng khè, tanh tưởi. Đặc biệt, mười đầu ngón tay đã tím tái, trông như thể phần thịt đang dần hoại tử. Móng tay của nàng cũng nứt nẻ, tưởng chừng chỉ chạm nhẹ là rơi rụng ngay lập tức. Trong đầu tất cả những người có mặt tại đây đều lóe…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Thực ra, San-san cũng rất tò mò không biết bé Kang-i bú được bao nhiêu sữa, bú có ngoan không, có gặp khó khăn gì không. Nhưng dẫu có đang mang thai đi chăng nữa, y vẫn là một nam nhân. Không thể nào đường đột đòi xem ngực trần của một nữ nhân xa lạ được. Nếu thế, đáng lẽ mấy nhũ mẫu Thượng cung phải tinh ý mà báo cáo cặn kẽ tình hình bú mớm của đứa trẻ cho San-san nghe mới phải. Chẳng…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 15 16 17 … 34 Tiếp