Các chương
-
Đi dọc hành lang, mỗi lần bước qua là tôi lại cảm nhận được những ánh mắt lướt qua rồi dính chặt vào người mình. Chỉ nửa ngày mà tôi đã quen với việc đó. Sau đêm đầu tiên ngủ lại trong phòng của cậu ta sau buổi tiền thực hành, bộ dạng của tôi đúng là chẳng thể khen vào đâu được. Từ lúc mặt tôi bị dí xuống giữa hai chân của Kang Tae-eon và miệng bị bắt phải há ra, tôi đã linh cảm…-
165,0 N • Ongoing
-
-
"Vừa nãy bảo là đi gặp ai cơ?" Đêm đã khuya, trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh, Yoon Yoon-gyeom cất giọng nghiêm nghị hỏi San-san. Đã năm ngày trôi qua kể từ ngày diễn ra kỳ tuyển tú. "……Dạ, g-gặp nhạc phụ đại nhân ạ." "Đích thân ngài ấy đã hạ mình gả con gái cho một kẻ chẳng đáng mặt nam nhân như mày, nên mày phải luôn mang lòng biết ơn, phải biết cư xử cho phải phép, nghe lời ngài ấy…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Một cung nữ túc trực bên cạnh San-wol hớt hải chạy ra báo hung tin. "……A." Tiếng khóc của San-san bỗng chốc im bặt. Cả Vĩnh Ninh cung chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, u ám. Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài trong thoáng chốc. "Ninh phi tuy hầu hạ trẫm chưa lâu, nhưng đã sinh hạ hoàng tử, lại có đức hạnh vẹn toàn, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, luôn tuân thủ nghiêm ngặt cung quy.…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Hôm nay ngươi học được những gì?" Trước khi dùng bữa, Hoàng đế nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống, cất tiếng hỏi. San-san đang nhai một miệng đầy bún vội vàng nuốt ực xuống. "……Dạ, ừm……" "Ngươi không nghe giảng đàng hoàng sao?" "Không, không phải đâu ạ!" San-san xua tay liên tục, ra sức phủ nhận như thể có tật giật mình. Hoàng đế nheo mắt nhìn y chằm chằm. Ánh mắt ấy…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Tae, Tae-seon, anh!” Tôi chỉ kịp đuổi kịp anh ta ngay trước khi anh ta bước ra khỏi cửa chính. Dù biết tôi đang lạch cạch đuổi theo một cách ồn ào từ phía sau, anh ta vẫn tuyệt đối không quay đầu lại, chỉ có Shin Jung-ho – thư ký của anh ta – là liếc nhìn tôi một cái. Mãi đến khi tới trước cửa chính, anh ta mới dừng bước và xoay người lại. Lúc bấy giờ đã muộn và tại sảnh trước…-
24,1 N • Ongoing
-
-
Sự phòng thủ đỉnh cao nhất lúc nào cũng là tung đòn tấn công phủ đầu. Vừa nghe câu phủ đầu chọc đúng tim đen hệt như bắt thóp được suy nghĩ của mình, A-nok bỗng chốc á khẩu, mím chặt môi. Lẽ nào y lại si tình đến mức điên rồ, dám to gan rũ bỏ sạch sành sanh cơ hội đổi đời ngàn vàng này, đạp đổ cả tương lai và vận mệnh của Baek-ya-bu chỉ vì vương vấn một gã tình lang nào đó sao?…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"……Dạ?" Hoàng đế nhớ lại mỗi lần bắt y khẩu giao, y đều nhăn nhó, khổ sở. Thế nên hắn cũng chẳng mấy khi bắt y làm chuyện đó. Ngược lại, hắn còn thường xuyên khẩu giao cho y hơn. Dù San-san chẳng bao giờ đòi hỏi, nhưng chỉ vì cái cự vật nhỏ xinh ấy quá đáng yêu nên hắn cứ muốn ngậm lấy mãi. Tuy nhiên. Hoàng đế khẽ lắc đầu, xua đi những dòng suy nghĩ mông lung. "Nếu cứ thế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hình phạt chỉ thực sự phát huy tác dụng răn đe khi nó được đem ra làm gương. Và tấm gương ấy phải đủ sức tạo ra một nỗi khiếp sợ tột độ thì mới có hiệu quả. Nếu không, sự trừng phạt cứ dai dẳng, dai dẳng mãi, cuối cùng dù có giết thêm bao nhiêu người đi chăng nữa cũng chỉ chuốc lấy sự phản cảm, chống đối mà thôi. Lên ngôi từ năm mười lăm tuổi, đã nếm đủ mọi đắng cay…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Muôn tâu bệ hạ, có cần hạ lệnh lật thẻ bài không ạ?" Trong lúc Hoàng đế vẫn ngồi chờ mà chẳng thèm đụng đến bữa tối, thái giám Lee - người quản lý Hỗn Đường ti và Kính Sự phòng - bước vào thưa chuyện. Thấy Hoàng đế - người đã mấy tháng nay tối nào cũng dùng bữa và ngủ lại cùng San-san - hôm nay lại nấn ná mãi ở Hoằng Đức điện không chịu rời đi, lão đành phải lên…-
153,2 N • Ongoing
-
-
A-nok định bụng sẽ lẳng lặng rời xa hắn, nhưng chuyện đó đâu có dễ dàng đến thế. Dẫu lực nắm đã nới lỏng đôi chút, nhưng Yeo Jae-won vẫn chẳng chịu buông tay y ra. Hắn khẽ cúi người, sẵn lòng đối diện với ánh mắt của A-nok. "Cùng đi đi." "……Đi đâu cơ ạ?" "Đi dạo." "Tại sao……, tại sao chứ ạ?" "Bởi vì lòng ta cũng đang rối bời." Vô thức thốt ra lời phản bác, A-nok…-
72,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 13 14 15 … 32 Tiếp