Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 9 bìa
      bởi Chung Seiker Có vẻ như dược lực phát huy tác dụng nhanh hơn hắn nghĩ. Chằm chằm nhìn khuôn mặt đang khẽ rên rỉ của Dam-yeon (Đạm Nghiên), Hoàng đế siết chặt tay. Tưởng tượng ra cảnh y sẽ vụng về tự nắn bóp, vê vuốt lấy nhũ hoa của mình, khóe môi hắn cong lên một nụ cười nửa miệng tàn độc. “Ư... ưm.” “Chắc một mình Người chẳng làm được ra hồn đâu nhỉ.” Hắn dùng móng tay cào nhẹ lên…
    • Chương 110 bìa
      bởi Hoang Dã My Hắn muốn làm cái trò đồi bại gì với y cơ? Sự ngỡ ngàng và hoang mang tột độ lấn át cả cơn thịnh nộ. Lẽ nào y đang nằm mơ sao? Hay đây lại là một ảo giác quái gở do thứ độc dược của Dang Ran-yeong gây ra, hoặc là một thủ đoạn đánh lừa của trận pháp? Cheong-ra vô thức lắp bắp. "C-Cái gì..." "Ta chợt nhận ra mình không muốn phải kiềm chế bản thân thêm một giây phút nào nữa, và ta…
    • Chương 10 bìa
      bởi Ly Thiên "Lại đây." Lại gọi như gọi chó con. Tôi vừa bóc gói vừa tựa vào bên cạnh Seo Hae-young, khẽ rên lên một tiếng. Mải vội vã chạy đến đây mà quên mất cơ thể mình vẫn chưa hồi phục. Giữa hai chân còn tê dại. Tôi lén chồng thêm một lớp chăn rồi mới ngồi xuống. "Không đi hẹn hò mà lại đến đây à?" Tôi vừa cắn que kem vừa lẩm bẩm như nói vu vơ. Chẳng phải đang trong giai đoạn tình…
    • Chương 96 bìa
      bởi Hoang Dã My Trong thiên văn học, có một chòm sao được gọi là Thiên Sát Tinh, hay còn gọi là Bắc Đẩu Thất Tinh. Yao Guang và Kai Yang chính là danh xưng của hai trong số bảy vì sao đó. "Vậy có nghĩa là tổng cộng có đến bảy tên hộ pháp đeo mặt nạ đỏ sao?" "Khả năng cao là vậy." Cheong-ra đánh giá lại thực lực của Yao Guang. Nếu y tung hết toàn lực để quyết chiến một phen sống mái với hắn, liệu y có…
    • Chương 1: Chuyển phòng (1) bìa
      bởi Ly Thiên Thời đi học của tôi tương đối suôn sẻ. Tôi không bị bắt nạt đặc biệt gì, cũng chẳng đến mức bị dồn ép vì thi cử mà đêm nào cũng chảy máu mũi. Trái lại, chuyện học hành lẫn con đường tiến thân đều khá thuận lợi. Đó là nhờ chút tài mọn tôi học được từ mẹ, người mở một học viện múa ở một thị trấn nhỏ. Nhờ vậy mà tôi nhận được vận may hiếm có: được đặc cách vào…
    • Chương 13 bìa
      bởi Ly Thiên Cánh tay đeo vòng tay bị Seo Hae-young nâng cao lên, kéo theo thân người tôi nghiêng hẳn về phía trước. Tôi chống tay lên đùi, gắng giữ thẳng lưng, hoàn toàn không nhận ra Jae-hyuk đang chửi bới vì rượu từ chiếc bàn bị xô lệch tràn ra. Trong cơn hoảng loạn, tôi vội túm lấy cánh tay của Seo Hae-young, kéo mạnh xuống. Seo Hae-young cười khì khì, đưa tay đẩy vai tôi ra như thể tôi đang bám quá gần. Dù bị…
    • Chương 5: Tiết 2: Geum-wi (Kim Ủy) bìa
      bởi Ly Thiên Trong suốt khoảng thời gian qua, Hee Bi-yeon đã trải qua những ngày tháng vô cùng bận rộn với việc chuyên tâm nghiên cứu và tu luyện võ học. Có biết bao nhiêu chuyện phải suy nghĩ, và cũng có cả một núi vấn đề cần phải sắp xếp lại. Góp phần vào sự bận rộn đó không thể không kể đến việc sư phụ Myeon-myeon (Miên Miên) chẳng bao giờ để y được yên thân. Chẳng biết có phải người đã nhận ra…
    • Chương 10 bìa
      bởi Chung Seiker "Hấp Tinh Khí Công, à không, ở thời đại này gọi là Hấp Tinh Đại Pháp nhỉ? Nếu như thứ đó dùng để hút lấy nội công, thì Tâm Tú Công của Vô Sơn Thần Nữ không hút nội công mà là nuốt trọn tàn niệm của linh hồn. Nó không hề gây hại cho con người." Ông liếc nhìn tôi rồi tiếp lời. "Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng Hấp Tinh Đại Pháp thực chất không phải là môn võ công tà ác. Chẳng qua…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Không chỉ các nhân viên, mà ngay cả những viên chức công vụ cũng im bặt, như thể họ đã cùng nhau lập một hiệp ước, và chỉ biết đứng nhìn. Ực. Vài người trong số họ thậm chí còn nuốt nước bọt. “Tao có thể nhớ rõ mồn một chuyện gì đã xảy ra, thế mà mày dám cãi lại tao à! Gọi cấp trên của mày ra đây!” “Thay vì cấp trên của cậu ấy, gọi bạn trai của cậu ấy ra thì sao…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Môn võ công đầu tiên tôi học là Thiên Biến Vạn Hóa. Môn võ công nghe đâu đã tồn tại từ thời Tiên Tần ấy, tôi đã phải mất... ba mươi năm ròng rã mới học xong. Khi Kiếm Thánh đập vỡ đầu tôi lần đầu tiên, tôi đã phẫn nộ và sốc tột độ trước hiện thực ấy, thế nhưng chẳng bao lâu sau tôi đã ngộ ra một điều. Rằng điều thống khổ nhất không phải là bản thân cái chết. "...Thứ…
    Ghi chú