Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 11: Dời cảnh lên Kinh Thành bìa
      bởi Ly Thiên Ở kinh thành, phủ Cung Thân vương chính là nơi ở của Phong Vân Hoài. Mặc dù đường đường là một vị Thân vương, nhưng người hầu kẻ hạ trong phủ lại thưa thớt vô cùng, cho dù là ban ngày cũng yên tĩnh đến lạ thường. Hai chân Phong Vân Hoài bị liệt, ngày thường chỉ có thể ngồi trên xe lăn, thế nhưng hắn vẫn tự tay chăm sóc một khu vườn nhỏ để giết thời gian. Đông qua xuân tới, vạn vật…
    • Chương 12: Không hẹn mà gặp bìa
      bởi Ly Thiên Địa bàn của phủ Thừa tướng vô cùng rộng lớn, quy mô chẳng hề kém cạnh vương phủ của những thân vương quý tộc mang dòng máu hoàng thất. Nếu như không phải vị Quốc sư trước đây đã từng nhiều lần lui tới nơi này, thì với việc đột nhập vào giữa đêm hôm khuya khoắt như hiện tại, kẻ khác sẽ chỉ có cảm giác như đang dấn thân vào một mê cung không lối thoát, hoàn toàn mất phương…
    • Chương 13: Ngụy trang hoàn hảo bìa
      bởi Ly Thiên "Thống Thống, ta đã tính đến nước hồ Dao vì đạt trạng thái cân bằng với Xích Huyết Kim Đan mà biến thành thứ nước mang tính chí âm, vậy mà lại chẳng ngờ tới việc Lâm An Sinh vì hấp thụ Xích Huyết Kim Đan mà dần dần biến đổi thành thể chất chí âm." Trong khi Tô Cẩn Lương còn đang đứng đây vò đầu bứt tai tự trách sự sơ suất của bản thân, thì hệ thống ở đầu dây bên kia lại vừa…
    • Chương 14: Tuyệt thế Thần Y bìa
      bởi Ly Thiên Đầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường - tiệm thuốc lớn nhất kinh thành - lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. "Nghe đồn Tề Dân Đường…
    • Chương 15: Hoàng tử hồi Kinh bìa
      bởi Ly Thiên Sau hai ngày tổ chức khám bệnh miễn phí, Tô Cẩn Lương vẫn chưa chờ được người của phủ Thừa tướng tìm đến cửa, nào ngờ lại ngoài ý muốn đón tiếp người bên nhà mẹ đẻ của Hàn phu nhân trước. Nhà ngoại của Hàn phu nhân chính là gia tộc họ Triệu ở Tế Châu, vốn nổi danh là thế gia tướng môn đời đời theo nghiệp võ. Nhiều năm về trước, Triệu lão tướng quân đã cáo lão hồi hương…
    • Chương 1 bìa
      bởi Ly Thiên Năm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary. “Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy. “Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.” Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào. “Này, cố mở mắt ra một chút đi.” Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được. Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê. Karel có chút bối…
    • Chương 3 bìa
      bởi Ly Thiên “Vì nhiều lý do, tôi không thể quay lại…” Đất Nga mênh mông, biên giới trải dài tưởng chừng vô tận. Dù có một người vượt biên, ai sẽ nhận ra? Nhưng người đàn ông rõ ràng đã trốn khỏi quê hương ấy dường như không bao giờ muốn quay lại. Dẫu chịu đủ khổ cực, khát vọng hướng thẳng đến Paris vẫn hiện rõ trong mắt anh. Một kẻ lữ hành nghèo khó từ chối cơ hội tốt đến thế thì…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên “Karel, đóng cửa lại đi….” Tuy nhiên, Karel chẳng thèm để ý lời Julian, cũng không bận tâm đến cái lạnh buốt đang len vào, chỉ ngồi thất thần, hơi nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ cỗ xe. “Vì Chúa, đóng cửa sổ lại đi, Karel.” Đúng lúc ấy, “Dừng lại!” tiếng hét của Karel khiến người đánh xe, vốn không hiểu tiếng Anh, lập tức ghì ngựa dừng lại. Và thay vì đóng cửa sổ, Karel…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên Karel luôn khéo léo trong việc đón nhận và cắt đứt những ân huệ. Giờ đây, bản năng của hắn đang gào thét rằng đã đến lúc phải dừng lại. Nhưng hắn muốn xác nhận liệu cậu bé trong bức ảnh có thực sự là anh, và liệu anh đã từng ở đây hay không. “Có vẻ như tôi đã được hộ tống rồi. Lần tới tôi có thể hộ tống phu nhân được không?” “Cậu đang nói về vũ hội sao? Nhưng tôi…
    Ghi chú