Bạn không có cảnh báo nào.

    Ly Thiên

    Truyện 10
    Các chương 397
    Từ 974,2 N
    Bình luận 0
    Đang đọc 3 ngày, 9 giờ3 ngày, 9 giờ
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên "A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…
    • Chương 7 bìa
      bởi Ly Thiên "Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Các bài viết liên quan đến từ khóa ‘Sung Do-hyun’. Sung Do-hyun: (Hình ảnh.jpg) [Tên: Sung Do-hyun   Chiều cao/Cân nặng: 178cm / 55kg   Gia đình: Không có   Học vấn: Học viện Năng lực Daehan   Năng lực: Cấp S (Riêng tư)   Kỹ năng: Riêng tư] Nhấn để xem thêm chi tiết Một Thợ Săn đã sống sót kỳ diệu sau một sự kiện dungeon break ở tuổi 14 và thức tỉnh với năng lực cấp…
    • Chương 1 bìa
      bởi Ly Thiên Trong thế giới của tôi, có bộ tiểu thuyết tên Điều rùng mình là tôi có cùng tên với kẻ phản diện của câu chuyện. Cái tên Do-hyun này phổ biến hơn tôi tưởng, nên tôi cũng bỏ qua vì bị cuốn theo nhân cách chính trực của nam chính, có chút “sweet potato” và rất nhiều “cider”* *Note: Thuật ngữ trong tiểu thuyết Hàn Quốc, “sweet potato” chỉ những tình huống ức chế, khó chịu, còn “cider”…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Trên làn da trắng ngần như bạch ngọc điểm xuyết những vết hoan ái đỏ ửng nở rộ. Thân hình vô cùng dong dỏng mỏng manh so với một nam nhân đang nằm gọn trong vòng tay rắn chắc nổi đầy gân xanh của kẻ kia. Cổ tay nhỏ bé của ngài hoàn toàn mất đi sức lực dưới bàn tay to lớn của nam nhân nọ. Để trấn an Bệ hạ đang nín thở vì tiếng cười đùa lanh lảnh của các phi tần vọng lại từ bên…
    • Chương 88 bìa
      bởi Ly Thiên “Ôi chao, Bliss. Sao mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này.” Đang đi đi lại lại trước cửa phòng Bliss, thấy cậu hớt hải chạy tới, Penelope ngạc nhiên lên tiếng. Chạy thục mạng qua dãy hành lang dài ngoằng của lâu đài nên Bliss thở hồng hộc, định mở miệng hỏi có chuyện gì thì bà quản gia đã nhanh nhảu nói trước. “Được rồi, không sao đâu, vào phòng rồi nói chuyện nhé.” Chẳng hiểu bà…
    • Chương 87 bìa
      bởi Ly Thiên Dù vậy thì anh cũng chẳng phải kiểu đàn ông đào hoa sát gái gì cho cam. Tính cả thời tuổi teen bồng bột và những năm đầu đôi mươi thì anh cũng chỉ vắt vai vỏn vẹn ba mối tình. Tất nhiên, một con người lúc nào cũng sống khuôn phép, chuẩn mực như Cassian cũng từng có lúc nổi loạn, muốn phá vỡ nguyên tắc. Hậu quả của lần tình một đêm duy nhất trong đời là lãnh trọn một cú đấm trời giáng…
    • Chương 86 bìa
      bởi Ly Thiên Bà Penelope lẩm cẩm thật rồi sao. Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu Cassian. Nếu không phải lẩm cẩm thì sao bà ấy lại có thể thốt ra những lời hoang đường đến vậy. Sáng mai phải lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám cho bà ấy mới được. Nhìn ánh mắt đầy nghiêm trọng của chủ nhân, Penelope hít một hơi thật sâu "Hừm", rồi kiên quyết gật đầu. “Ngài thử nghĩ mà xem, thưa Bá…
    • Chương 85 bìa
      bởi Ly Thiên Khi bóng tối dần buông xuống, chiếc xe lăn bánh trở về trên con đường cũ. Ngồi ở ghế sau như thường lệ, Cassian nhăn nhó, đưa tay day day ấn đường. Cơn đau nửa đầu chết tiệt. Cả ngày hôm nay đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như hai con mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi. Thà ngất quách đi cho xong nhưng cũng chẳng được. Anh không nhớ mình đã trải qua một ngày như thế nào. Chỉ lờ mờ nhận ra…
    • Chương 84 bìa
      bởi Ly Thiên Bliss vừa nhai miếng nấm vừa chật vật né tránh ánh nhìn chằm chằm của Cassian. Việc ngó lơ ánh mắt bám riết không buông của anh ta trong suốt bữa ăn đúng là một cực hình. Dù đã cố dồn hết tâm trí vào việc nhai nuốt thức ăn nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn, ruột gan cồn cào cả lên. Anh ta cứ nhìn chằm chằm thế kia, không lẽ là vì biết thân phận thật của mình rồi? Ý nghĩ đó xẹt qua đầu…
    Ghi chú