Các chương
-
Hớn hở reo lên rồi vội vã mở tung cửa, thế nhưng đứng trước mặt cậu lại là một nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự đoán đang nở nụ cười tươi rói. Bliss kinh ngạc mở to mắt, đứng chết trân tại chỗ. “La,” “Bliss, nhớ em quá đi!” Cô gái cao hơn Bliss cả cái đầu chẳng để cậu kịp hỏi han gì, đã ôm chầm lấy cậu rồi dụi dụi mũi vào tóc cậu rối rít. Cái tên định thốt ra khỏi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Ái chà, thằng nhãi đần độn này. Một việc này cũng không làm được sao?” Bốp! Âm thanh đáng sợ liên tiếp vang lên đến mức tưởng như phát ra từ chính đầu mình. Mỗi lần tên đàn ông đánh vào đầu, toàn bộ hộp sọ rung lên khiến Amin tưởng mắt mình sắp bật ra khỏi hốc mắt. “Xin lỗi ạ. Lần sau cháu sẽ làm tốt. Xin lỗi ạ...” Amin thu cổ lại hết mức, chắp tay van xin. Nhìn mình như…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Sống mũi cay xè, tiếng khóc nghẹn ngào tự động tuôn ra. Thấy Bliss sụt sùi, Koi cuống quýt rút khăn giấy trên xe, cẩn thận lau mặt cho con. “Trời ạ.” Ashley khẽ chép miệng thở dài. Nước mắt lưng tròng, Bliss bắt đầu thút thít khóc. “Sao thế nhỉ? Con mơ thấy ác mộng à?” Koi lo lắng vừa lau nước mắt vừa xót xa nhìn con. Nhưng Bliss vẫn nhắm nghiền mắt, khóc thút thít trong cơn mơ…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Nhận lấy mẩu giấy, ngay lập tức cửa sổ đóng sầm lại một cách phũ phàng. Chẳng có nơi nào để nhận điện thoại, với khuôn mặt ngơ ngác, tôi nhìn người quản lý qua ô cửa kính. Sau đó, tôi rủ mắt xuống mở mẩu giấy ra xem. Bên cạnh thời gian nhận cuộc gọi, tên người gọi và mối quan hệ với tôi được ghi chép rõ ràng. 7 giờ 3 phút tối. Mẹ của Lee Shin-woo. Như thể nhìn thấy một thứ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Trong nguyên tác, Sung Do-hyun là một thợ săn hạng S, nên nếu muốn, cậu hoàn toàn có thể sống một cuộc sống thoải mái. Thế nhưng, người đàn ông này lại hoàn toàn ám ảnh với Baek Eun-sung, đến mức từ bỏ hết tài sản và danh dự của mình. Không giống những thợ săn khác, những người đóng bảo hiểm qua bang hội hoặc trung tâm, cậu lại không thuộc về nơi nào cả, và phải đổ toàn bộ tiền kiếm…-
26,8 N • Ongoing
-
-
Vì Jang-un che mặt, chỉ lộ mỗi đôi mắt nên Ho-yeon không đoán được hắn đang biểu lộ cảm xúc gì. Nhưng Jang-un cũng không ngăn cản. "Nếu Mu-gyeong..., à không, Giáo chủ có tìm ta thì nhắn là ta đi Bích Thúy Lâu rồi sẽ về ngay nhé. Ta đi trả lại cây đàn thất huyền. Không thể để bị coi là kẻ trộm được." Ho-yeon đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này phòng khi Jang-un hỏi y đi đâu. Nhưng Jang-un lại…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Chắc công tử chẳng có gì để thu dọn đâu nhỉ. Đến đây có mỗi người không mà." Câu nói khiến Ho-yeon ngớ người như bị đuổi đi ngay lập tức. Do-gyeon cũng ngạc nhiên không kém. Tưởng Giáo chủ phạt vì tội xấc xược, ai ngờ lại thả về Băng Cung? Nhưng Do-gyeon nghĩ chắc Giáo chủ có tính toán gì đó nên không dám hó hé. Mu-gyeong đứng dậy, nhìn xuống Ho-yeon đang hoang mang. "......Thật…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Một con trăn khổng lồ đang quấn siết lấy cơ thể Ho-yeon. Con trăn màu đỏ đen há cái miệng đỏ lòm, chực nuốt chửng y. Ho-yeon vùng vẫy kịch liệt cố thoát thân nhưng vô ích, cơ thể y bị siết chặt không thể nhúc nhích. Con trăn há to miệng, nuốt chửng Ho-yeon từ đầu đến chân. "Hức, c, con trăn...!" Ho-yeon giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, khẽ kêu lên một tiếng thất thanh. Tim đập…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"A a a á á!" Hee Bi-yeon thét lên một tiếng thảm thiết rồi bật dậy. "Hộc... hộc!" Y thở hổn hển đầy thô ráp, rồi đưa tay sờ soạng cổ mình. Cổ... vẫn còn dính liền! Nhận ra nhịp đập truyền đến lòng bàn tay, y sững sờ. Chuyện này không thể nào xảy ra được? Rõ ràng là y đã bị thanh đao của Pung Wol-baek chém đứt đầu. Dù cho vị thần y nào đó tình cờ phát hiện ra y, thì cũng không thể…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Ký ức đầu tiên của Tae-ha là sự im lặng. ‘Nhi tử à. Mẫu thân xin lỗi. Mẫu thân thật sự rất xin lỗi…’ Trong nơi ở mà ngoài vài người hầu, mẫu thân và y, chẳng ai khác lui tới, mẫu thân thỉnh thoảng bước vào phòng y, lặng lẽ rơi nước mắt khi y đang chơi một mình. Trẻ con ngoài bức tường, người hầu tên Young-young phục vụ y, thậm chí chính y khi khóc cũng kèm theo âm thanh. Nhưng kỳ…-
36,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 97 98 99 … 102 Tiếp