Các chương
-
“Larien, em còn chưa đi phỏng vấn nữa!” Không thể chịu đựng thêm sự lải nhải của chị gái, Bliss hét lên trong điện thoại. Đầu dây bên kia bỗng im bặt, một sự tĩnh lặng bao trùm. Giữa sự im lặng ngượng ngùng đến mức Bliss phải nhắm tịt mắt lại, Larien mới cất tiếng hỏi. ―Em nói thế là sao? Chưa đi phỏng vấn á? Chưa đi đã bị loại rồi à? Hay là có chuyện gì xảy ra? Giọng điệu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Ngay từ ngày đầu Hae-jin trở thành đề tài bàn tán trong dinh thự cũng vậy. Quản gia vốn chẳng ưa gì cái thứ omega cùng là lặn với mình mà lại được đối xử quá đáng. Ông ta cũng nghĩ chắc nó cũng sẽ sớm chịu không nổi mà biến mất thôi. Như những omega kiêu ngạo khác. Vậy nên, dù quản gia không cố tình, những lời đồn trong dinh thự cũng có lý của nó. Nghĩ vậy, quản gia càng thấy khó chịu…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Khi bóng tối dần buông xuống, chiếc xe lăn bánh trở về trên con đường cũ. Ngồi ở ghế sau như thường lệ, Cassian nhăn nhó, đưa tay day day ấn đường. Cơn đau nửa đầu chết tiệt. Cả ngày hôm nay đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như hai con mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi. Thà ngất quách đi cho xong nhưng cũng chẳng được. Anh không nhớ mình đã trải qua một ngày như thế nào. Chỉ lờ mờ nhận ra…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Amin thích cảm giác được ôm chặt trong vòng tay vững chãi như thế này. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng khi giám đốc vòng tay ôm eo cậu như vậy, cậu cảm thấy yên bình. Dường như trong vòng tay dày và mạnh mẽ này, không một nỗi sợ hãi nào trên đời có thể làm hại được cậu, một suy nghĩ gần như ảo tưởng. Thật mâu thuẫn, Amin lại nghĩ vậy trên đùi của người mà cậu cho là đáng sợ nhất thế…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Lẽ ra nên hỏi hắn đi đâu về mới đúng. Ho-yeon tự trách cái miệng nhanh nhảu đoảng của mình. Mu-gyeong dùng nội công hông khô tay trong tích tắc, cười khẩy. Cũng phải, đến y còn thấy mình ngớ ngẩn nữa là hắn. "Jang-un." "Vâng, thưa Giáo chủ." Jang-un che mặt kín mít, đang cúi rạp người xuống, lên tiếng đáp lời. "Ra lệnh cho Hữu Hộ pháp chuẩn bị lễ Nhập Giáo." Jang-un chớp mắt ngạc…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“...” Hae-jin nằm dài, thực sự không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Hai tay đã được tự do. Chẳng hiểu nổi cơn bốc đồng nào mà ngay khi kỳ phát tình vừa kết thúc, Lyle đã tháo trói cho cậu ngay lập tức. Từ phòng tắm vọng ra những tiếng động quen thuộc. Láng máng nghe Lyle nói chuyện điện thoại, hình như đã hai ngày trôi qua. Một bên cổ nhức nhối, Hae-jin nhăn mặt. Phần dưới cơ thể gần…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết thoắt cái cậu nhóc lại nhai nhóp nhép cái gì ngon lành mà khóe miệng đã lại lấm lem, Cassian liền móc chiếc khăn tay trong túi ra, thuần thục lau mặt cho Bliss. Cậu nhóc ngoan ngoãn ngậm miệng đứng im chờ đợi, nhưng khi thấy Cassian nhét lại chiếc khăn bẩn vào túi, cậu nhóc bỗng cảm thấy là lạ. “Sao anh lại cất vào? Vứt đi là được mà.” “Không được vứt rác bừa bãi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Con biết rồi thưa mẹ. Mẹ đừng lo lắng quá.” Cassian vội vàng đặt một nụ hôn lên má Công tước phu nhân rồi quay lưng bước ra cửa. “Con đi đây ạ.” Công tước phu nhân không níu kéo anh thêm nữa. Vừa bước ra hành lang, chỉ còn lại một mình, anh lập tức sải những bước dài, gần như là chạy. Lời mẹ nói không phải không có lý. Bản thân anh cũng cảm thấy có chút tội lỗi với Bliss,…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Người mà cậu tìm kiếm, lê tấm thân đau nhức, rõ ràng là quản gia. Cậu muốn tìm quản gia để đòi lại quyền lợi đã được ghi trong hợp đồng. Mãi đến chiều tối, mái tóc đen của cậu vẫn lất phất trong khung hình. Thật kỳ lạ. Sao có thể không tìm thấy quản gia, người luôn phải có mặt trong dinh thự, lâu đến vậy? Hiện tại, với lý do tổ chức sự kiện quan trọng trong dinh thự, tất cả…-
111,1 N • Ongoing
-
-
“Hắn ta nằm mơ cũng chẳng thể ngờ Bliss Miller lại lù lù xuất hiện dưới thân phận người hầu, thế nên mình mới tận dụng điểm này chứ. Thêm vào đó.” Larien nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói thêm. “Là người giúp việc thì có đi lại lung tung trong nhà cũng chẳng ai thèm nghi ngờ, rủi có bị bắt gặp thì cứ lấy cớ đang dọn dẹp là xong. Hơn nữa, ở trong chính nhà mình thì ai mà chẳng…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 87 88 89 … 102 Tiếp