Các chương
-
Dinh thự rộng lớn này là một nơi lâu đời, được kế thừa qua nhiều thế hệ. Nhờ vậy, có khá nhiều phần quan trọng cần được chăm chút tỉ mỉ. Ngoại trừ vị quản gia cũ đã từ chức khi cha mẹ anh ta qua đời, ông ta là người làm việc lâu nhất ở đây. Bởi ông ta là người được vị quản gia cũ chọn làm người kế nhiệm. Trên hết, lý do lớn nhất là Lyle chẳng mấy mặn mà với cái dinh thự…-
111,1 N • Ongoing
-
-
"Ta không có khả năng mở mắt mà ngủ đâu nhé." Chỉ có mở mắt đi mộng du thôi. Mu-gyeong không thèm nói ra suy nghĩ đó. Wi Ho-yeon chỉ biết mình có tật xấu khi ngủ chứ không hề biết mình bị mộng du. Cứ thấy hơi ấm là y sán lại dính chặt lấy rồi ngủ say sưa. Có vẻ như y đã sống cùng lũ trẻ ở Âm Biệt Đường tại Băng Cung rất lâu, mà thân nhiệt của trẻ con thì thường cao. Chắc vì thế…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Dĩ nhiên, Lyle chẳng nhớ nổi cái điều khoản chi tiết như vậy. Đó là việc thuộc phạm vi xử lý của quản gia hay thư ký. Lý do duy nhất anh ta nhớ việc Hae-jin phải đến bệnh viện hai tuần một lần là bởi trong lần gặp đầu tiên, cậu ta run rẩy nhưng vẫn cố thốt ra điều khoản ấy. Thú thật, anh ta đang bế tắc. Anh ta thừa quen với việc bị người khác oán hận, nhưng chưa từng bỏ tâm sức để…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Trên vai Cheon Mu-gyeong là một người bất tỉnh với mái tóc trắng muốt, đối lập hoàn toàn với ma khí đen tối tỏa ra từ hắn. Dù không nhìn thấy mặt, Wi Yeon-gang cũng biết đó là ai. "Tại sao Ho-yeon lại......." Sự thắc mắc không thể giấu giếm. Giáo chủ đáng lẽ phải ở Thập Vạn Đại Sơn lại xuất hiện ở đây đã là chuyện động trời, lại còn vác theo Wi Ho-yeon, thật khó hiểu. Chẳng lẽ…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Đưa mắt nhìn quanh, A-nok nhận ra một điều. Rất khó để tìm thấy một vật nhọn nào. "……." A-nok rảo bước. Y không ngờ việc tìm một vật sắc nhọn trong căn phòng rộng lớn, lộng lẫy này lại khó khăn đến vậy. Y đi đến bên bàn trang điểm. Đây là nơi y hiếm khi đụng tới, ngoại trừ lúc thức dậy chải chuốt mỗi sáng. Các loại trang sức được sắp xếp ngăn nắp, lấp đầy từng ngăn…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt xám xanh của Ho-yeon mở to hết cỡ, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra. Dù đã xác nhận được người vừa cứu mình khỏi cú ngã ngựa là ai, nhưng cảm giác thực tại vẫn quá xa vời. Tim y đập loạn nhịp, mãi không chịu bình ổn. Không biết là do nỗi sợ hãi khi ngã ngựa hay vì người đã cứu mình mà tim đập mạnh đến thế. Ho-yeon cứ ngẩn ngơ nhìn Mu-gyeong, chỉ đến khi hơi thở…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Bao nhiêu sức lực trong người Hae-eon tựa hồ bốc hơi cạn sạch. Sức nặng của đám lính canh đang đè nghiến lên thân thể y, sự yếu hèn của một vị Hoàng đế bù nhìn chẳng có thực quyền, sự hèn nhát không dám can ngăn dẫu biết mọi mưu đồ của Hoàng hậu, nỗi day dứt khôn nguôi vì đã đẩy bao sinh mạng vào chỗ chết oan uổng, tất cả những thứ đó trói chặt Hae-eon, khiến y chẳng thể nhúc nhích…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Tiếng nước bì bõm vang lên trong đêm khuya thanh vắng, thi thoảng lại phá vỡ sự tĩnh lặng của Vị Ương cung. Sau một trận mây mưa cuồng nhiệt hơn mọi ngày, cả hai đang cùng ngâm mình trong bồn nước ấm áp để thư giãn gân cốt. Vài ngọn đèn dầu lay lắt cháy trong đêm tối. Ánh lửa bập bùng như đang nhảy múa. San-san lơ đãng nhìn theo những ngọn lửa ấy, tay vô thức khua nhẹ dòng nước. Làn gió…-
318,4 N • Completed
-
-
“Được rồi, Bliss đã cố gắng rất nhiều. Vất vả cho con rồi. Giờ thì Daddy sẽ xếp đồ vào balo giúp con, còn Bliss thì tập cách chào hỏi nhé, chịu không?” “Cách chào hỏi ạ? Thế này á?” Bliss bật dậy rồi loạng choạng khuỵu một bên gối xuống. Chẳng cần hỏi cũng thừa biết thằng bé học cái kiểu chào đó ở đâu ra. Chắc chắn là bắt chước mấy cảnh trong mấy bộ phim truyền hình mà…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Có cần phải cố gắng trốn chạy đến mức này không nhỉ. Liệu bản thân mình có đáng giá đến vậy không, Hae-jin trầm ngâm suy nghĩ mãi. Như lời Lyle nói, cậu cũng lo lắng về việc mang thai, nhưng dù sao cậu cũng là omega lặn. Cậu không rõ lắm, nhưng nghe nói omega lặn rất khó thụ thai. Huống hồ, cậu còn chẳng thể tự do điều chỉnh pheromone của mình. Trên hết, lúc này Hae-jin không có thời gian rảnh…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 78 79 80 … 102 Tiếp