Các chương
-
Wi Ho-yeon cũng trầm mình trong suối nước nóng, y khẽ gỡ mái tóc đang búi ra để thấm nước rồi dội nước lên người. Dẫu cái nóng của ban ngày vẫn còn vương vấn, nhưng nhờ những cơn gió đêm se lạnh mà nhiệt độ nước lúc này trở nên vừa vặn vô cùng. Khi nước ngập đến cổ, cảm giác mệt mỏi và căng cứng của cơ thể như được trút bỏ, thay vào đó là một sự khoan khoái, lười biếng xâm…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Thực chất, ai nấy đều muốn gọi nó là Quảng Mã, nhưng vì đây là ngựa của Giáo chủ nên nó mới được ban cho cái tên mỹ miều là Quảng Thiên Hắc Mã. “Vậy thì còn đứng đó làm gì, mau cử người đến Thôn Vụ Khê đi chứ!” “Ta đã sớm phái người đi rồi! Hơ hơ hơ!” Tả Hộ pháp bật cười sảng khoái, tuyên bố lần này mình sẽ thắng. Từ lâu, việc ai tìm thấy vị Giáo chủ thường…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Dẫu biết gương mặt của Mu-gyeong tuấn tú đến mức kinh ngạc, nhưng phản ứng kịch liệt đến nhường này thì thật là… “Tiểu tử à, cứ thế thì nước canh đổ hết ra ngoài mất.” Wi Ho-yeon nở một nụ cười, thay đứa trẻ đặt tiểu bàn xuống mặt bàn để trấn an. Sau đó, y ân cần ngăn cản đứa trẻ đang định quỳ rạp xuống sàn, dịu dàng nói: “Không cần phải câu nệ đến thế…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Cộc cách, cộc cách. Wi Ho-yeon dần tỉnh lại bởi tiếng bánh xe ồn ào và những cú xóc nảy khi sàn gỗ cứng đập vào người. Có lẽ y tỉnh giấc còn vì ánh nắng gay gắt đang rọi thẳng vào mặt. Theo thói quen, y định vươn tay nắm lấy chiếc ô giấy dầu thì bỗng giật mình tỉnh táo hẳn. Vừa bật dậy, y đã thấy tấm lưng của một nam tử đang ngồi phía trước chiếc xe bò. Chỉ cần nhìn bờ vai…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Việc quyết định để Wi Ho-yeon đến Ma Giáo tiêu tốn chưa đầy hai ngày. Trước khi y khởi hành, Cung chủ đã chuẩn bị hành trang vô cùng chu đáo với lượng lớn kim nguyên bảo và ngân nguyên bảo. Số tiền đó nhiều đến mức dư sức để một gia đình mua được dải đất rộng lớn và sống sung túc cả đời. Ngoài ra, ông còn ban cho y Tuyết Liên - một loại linh dược quý hiếm sinh trưởng trên vùng…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Tin đồn rằng giáo chủ Thiên Ma Thần Giáo mắc phải chứng Cửu Dương Tuyệt Mạch lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Thập Vạn Đại Sơn. Dương khí trong cơ thể gã quá thịnh, đến mức nơi gã đứng hay ngồi, đồ vật thường xuyên bị nung chảy; kẻ nào chạm vào tay gã, cuối cùng thậm chí còn bị thiêu sống. “Muốn trị cho Thiên Ma, chỉ còn cách lấy cực âm chi thể mà thôi.” Theo lời của thần…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
'Mình lướt mạng xã hội nhiều quá rồi chăng?' Vào khoảnh khắc đó, danh sách những câu thoại tiếp theo của Un thoáng xẹt qua trong đầu tôi như thế này. Số 1. Nương nương, là con gái nha. Số 2. Ta bị thiến rồi sao. Số 3. Cậu chỉ còn sống được 3....... ba, ba ngày nữa thôi sao? À không. 3, 2, 1....... Hết giờ. Chết chắc. Do-yul ực một tiếng nuốt nước bọt, tôi trừng mắt nhìn Un. Số 1…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Do-yul ngó nhìn đám người chạy tán loạn như ngựa non mông bốc cháy. Ai nấy đều gào thét, khóc lóc, trông cứ như cậu thật sự đã chết và đến cõi âm. ...Cái gì mà như địa ngục thế này? Cực lạc tịnh thổ thì không dám mơ, à không, cái này đụng chạm tôn giáo, bỏ qua. Dù sao, tôi chẳng mong thiên đường, nhưng nhìn đám người trước mắt nhảy nhót một cách…-
36,8 N • Ongoing
-
-
".....!" Tiếng động phát ra từ cửa hang khiến Tae-ha giật bắn mình, y ngoắt đầu lại. Đập vào mắt y là Do-yul trong bộ dạng tơi tả như thể vừa trèo lên từ vách núi, hai cùi chỏ đang tì lên cửa hang. Cảnh tượng chấn động ấy khiến Tae-ha chỉ biết há hốc mồm, chẳng thốt nên lời. Y trừng mắt nhìn Do-yul trân trối, khi ánh mắt chạm nhau, tôi liền đưa tay ra với ánh mắt như muốn nói nhìn thấy…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Ký ức đầu tiên của Tae-ha là sự im lặng. ‘Nhi tử à. Mẫu thân xin lỗi. Mẫu thân thật sự rất xin lỗi…’ Trong nơi ở mà ngoài vài người hầu, mẫu thân và y, chẳng ai khác lui tới, mẫu thân thỉnh thoảng bước vào phòng y, lặng lẽ rơi nước mắt khi y đang chơi một mình. Trẻ con ngoài bức tường, người hầu tên Young-young phục vụ y, thậm chí chính y khi khóc cũng kèm theo âm thanh. Nhưng kỳ…-
36,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 66 67 68 … 102 Tiếp