Các chương
-
‘Giám đốc, em sợ...’ Chỉ vì câu nói thảm hại đó của cậu, giám đốc đã dừng tất cả hành động. Dù Amin có thiếu hiểu biết đến đâu, cậu cũng không ngốc đến mức không đọc được ham muốn trong mắt anh ta. Đôi mắt lặng lẽ nhìn cậu lúc đó thấm đẫm một sức nóng không thể phủ nhận. Nếu cậu không nói câu đó... có lẽ cậu đã bị giám đốc nuốt chửng hoàn toàn. Bằng cách này hay…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Trong gương hiện lên hình ảnh một người đàn ông xanh xao. Vết rách ở khóe môi để lộ lớp da hồng nhạt trông thật đau đớn, còn những vết bầm tím loang lổ trên cổ khiến người ta không khỏi nhíu mày. Hae-won cầm vòi hoa sen xối thẳng vào tấm gương. Xối xả, cùng với tiếng nước chảy, hình ảnh người đàn ông nhếch nhác ấy nhòe đi. Rửa qua bằng nước lạnh, cậu đứng trước bồn cầu và…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Thế là thằng bé tự nhiên vòng tay ôm riết lấy cổ anh, rồi rúc cằm vào vai anh mà nũng nịu. Cũng không quên phát ra mấy tiếng rên rỉ nhỏ "Ưm, ưm". Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến. Mỗi lần nhìn Bliss, anh lại thấy thấm thía câu nói đó. Bản thân Cassian cũng lớn lên trong nhung lụa, chẳng thiếu thốn thứ gì. Bố mẹ anh hiếm hoi mới có được tình cảm mặn nồng đến…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Lẽ nào khách hàng của các ngươi là cái tên khốn Namgung Hyeon-sang đó sao? Ta nghe nói gã là khách quen của Huyết Thủ Môn đấy." Như thể chứng minh những lời Dang Ran-yeong nói là sự thật, ánh mắt của đám sát thủ lập tức biến sắc khi nghe thấy điều đó. Chẳng mấy chốc, một mệnh lệnh lạnh lẽo và sắc lẹm như dao cất lên. "Tấn công! Giết cả hai tên đó cho ta!" Cùng lúc với mệnh lệnh đó,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"…Cứ như vậy đi." Wi Ho-yeon cảm thấy thà rằng cứ thế chìm vào giấc ngủ rồi chết đi có lẽ còn hạnh phúc hơn. Vừa lạnh, vừa đói, lại còn quá đỗi cô đơn. Soạt, cơ thể Wi Ho-yeon trượt dài, gần như đổ sụp xuống. Dù sao thì cơ thể y không bị vỡ tan tành như những đứa trẻ khác cũng coi như là may mắn rồi. Wi Ho-yeon gắng gượng mở đôi mắt mờ mịt lần cuối cùng. Băng Long, vốn luôn…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“Kết quả chẩn đoán cho thấy vấn đề lớn nhất là về mặt tinh thần.” “...” Lyle ngồi phịch xuống ghế trong phòng khách nhỏ cạnh phòng ngủ, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Trông anh ta chẳng còn tâm trí nào để thay bộ quần áo dơ bẩn, khác hẳn với hình ảnh Lyle thường ngày luôn chăm chút bản thân một cách tỉ mỉ. Liếc nhìn dáng vẻ tiều tụy đó, vị thư ký lại lên tiếng. “Không thể xét…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Lầm bầm càu nhàu trong miệng, hắn trút ra một hơi thở mạnh mẽ nặng nhọc. Mái tóc tôi bị hơi thở ấy thổi bay lơ phơ, kéo theo ngay sau đó là một tiếng "hả" đầy vẻ tò mò khó hiểu. "Tại sao cơ thể mày lại mỏng manh yếu ớt đến cái mức độ này hả, trông cứ y hệt như một quý cô đài các thực sự vậy? Cái thứ đồ chơi nhỏ xíu tẹo teo thế này thì làm sao mà có cửa nuốt trọn lọt thỏm…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Vì cơn sốt, tôi thậm chí không thể mở mắt nổi. Ngay khi tỉnh dậy, tôi bị lôi đi rửa ráy rồi kéo xuống nhà ăn. Tôi gục mặt lên bàn, thở hổn hển từng hơi nóng. Seo Hae-young, người đã ép tôi ngồi lên ghế bằng cách đè vai tôi xuống, đang làm ầm ĩ cả nhà bếp lên. Tôi thực sự sợ hãi trước thực tế rằng hắn thậm chí còn chẳng thể nấu được mì gói, thứ mà khó có thể nói là dở. "Seo…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Nhưng nét gượng gạo ấy cũng nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Ai trong cái hoàng cung này mà chẳng biết Bệ hạ sủng ái Long Hoa Quý phi là thế, nhưng thực chất người ngự trị trong trái tim ngài vẫn luôn là Hoàng hậu. Và người thấu hiểu điều đó hơn ai hết, chẳng ai khác ngoài Park Ki-jun. Ngoài Nguyên, chẳng ai bắt gặp tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt hắn. Quý phi điềm nhiên đáp…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Trời nóng quá nên huynh chán ăn sao……" San-wol lẩm bẩm với giọng điệu đầy lo lắng. Dẫu miệng nói vậy, nhưng thâm tâm nàng chẳng hề nghĩ thế. Trước khi nhập cung, được tận hưởng gió mát từ chiếc quạt quay bằng dây cót, hay xa xỉ hơn là đặt một thau đá lạnh dưới chân quạt, đối với huynh muội nàng là điều nằm mơ cũng không thấy. San-wol vẫn nhớ như in sự ngỡ ngàng, choáng ngợp của…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 64 65 66 … 102 Tiếp