Các chương
-
Trong suốt khoảng thời gian qua, Hee Bi-yeon đã trải qua những ngày tháng vô cùng bận rộn với việc chuyên tâm nghiên cứu và tu luyện võ học. Có biết bao nhiêu chuyện phải suy nghĩ, và cũng có cả một núi vấn đề cần phải sắp xếp lại. Góp phần vào sự bận rộn đó không thể không kể đến việc sư phụ Myeon-myeon (Miên Miên) chẳng bao giờ để y được yên thân. Chẳng biết có phải người đã nhận ra…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Cứ ngỡ bản thân đã chết, không ngờ y lại có thể quay trở về quá khứ. Kỳ ngộ này, rốt cuộc phải giải thích thế nào đây? Hay là, y đã trúng phải một loại tà thuật nào đó chăng? Dù vắt óc suy nghĩ đến mấy, y cũng không tài nào lý giải nổi tình cảnh hiện tại của mình. "Khịt!" Hee Bi-yeon dùng ngón tay bịt một bên lỗ mũi, rồi dùng hơi thở tống dị vật ra khỏi mũi. Sau đó, y đưa tay…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…-
12,0 N • Ongoing
-
-
"A a a á á!" Hee Bi-yeon thét lên một tiếng thảm thiết rồi bật dậy. "Hộc... hộc!" Y thở hổn hển đầy thô ráp, rồi đưa tay sờ soạng cổ mình. Cổ... vẫn còn dính liền! Nhận ra nhịp đập truyền đến lòng bàn tay, y sững sờ. Chuyện này không thể nào xảy ra được? Rõ ràng là y đã bị thanh đao của Pung Wol-baek chém đứt đầu. Dù cho vị thần y nào đó tình cờ phát hiện ra y, thì cũng không thể…-
12,0 N • Ongoing
-
-
"Hộc... hộc." Trên con đường núi, một nam nhân mặc đạo phục rách rưới tả tơi đang liều mạng chạy. Nam nhân trông vừa chừng qua tuổi lục tuần ấy tên là Hee Bi-yeon (Hy Bị Liên). Mới cách đây không lâu, tại Thái Bạch Môn (Taebaekmun) nằm ở Tần Xuyên (Jincheon), y vẫn còn là một vị trưởng lão. Đồng thời, y cũng là một cao thủ tuổi xế chiều, đường hoàng ghi danh vào Tinh Thập Tam Tọa (Seong…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Karel luôn khéo léo trong việc đón nhận và cắt đứt những ân huệ. Giờ đây, bản năng của hắn đang gào thét rằng đã đến lúc phải dừng lại. Nhưng hắn muốn xác nhận liệu cậu bé trong bức ảnh có thực sự là anh, và liệu anh đã từng ở đây hay không. “Có vẻ như tôi đã được hộ tống rồi. Lần tới tôi có thể hộ tống phu nhân được không?” “Cậu đang nói về vũ hội sao? Nhưng tôi…-
18,5 N • Ongoing
-
-
“Karel, đóng cửa lại đi….” Tuy nhiên, Karel chẳng thèm để ý lời Julian, cũng không bận tâm đến cái lạnh buốt đang len vào, chỉ ngồi thất thần, hơi nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ cỗ xe. “Vì Chúa, đóng cửa sổ lại đi, Karel.” Đúng lúc ấy, “Dừng lại!” tiếng hét của Karel khiến người đánh xe, vốn không hiểu tiếng Anh, lập tức ghì ngựa dừng lại. Và thay vì đóng cửa sổ, Karel…-
18,5 N • Ongoing
-
-
“Vì nhiều lý do, tôi không thể quay lại…” Đất Nga mênh mông, biên giới trải dài tưởng chừng vô tận. Dù có một người vượt biên, ai sẽ nhận ra? Nhưng người đàn ông rõ ràng đã trốn khỏi quê hương ấy dường như không bao giờ muốn quay lại. Dẫu chịu đủ khổ cực, khát vọng hướng thẳng đến Paris vẫn hiện rõ trong mắt anh. Một kẻ lữ hành nghèo khó từ chối cơ hội tốt đến thế thì…-
18,5 N • Ongoing
-
-
Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào. “Này, cố mở mắt ra một chút đi.” Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được. Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê. Karel có chút bối…-
18,5 N • Ongoing
-
-
Năm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary. “Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy. “Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.” Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ…-
18,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 5 6 7 … 29 Tiếp