Các chương
-
Tôi giữ lời hẹn, và đúng năm phút sau, Hyun-yang bước ra khỏi văn phòng Hwang No-byeong. Đôi môi cô ta tô son chỉn chu… Cả đời này, tôi đã bị những người cho vay quấy rầy, nhưng đây là lần đầu tôi bị nhét vào cốp xe. Có lẽ vì ngôi nhà tôi trốn kể từ khi xuất ngũ nằm sâu trong núi, nên chuyến đi khốn nạn này càng thêm thê thảm. Bánh xe xe đập bập lên con đường gồ ghề, cảm giác y hệt cuộc…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Chiếc ống nhỏ giọt ta để ở đây, ai, ai lấy đi đâu rồi?" San-san vừa hỏi vừa thở gấp, giọng có phần gay gắt hơn mọi khi. Ánh mắt y lướt qua một lượt đám cung nhân đang lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt ngơ ngác, rồi cuối cùng dừng lại ở Myeong-ok. Đón nhận ánh nhìn chất vấn của San-san, Myeong-ok không hề phủ nhận mà lập tức cúi rạp người xuống tạ tội. "Nô tỳ trong lúc dọn dẹp đã…-
318,4 N • Completed
-
-
"Cháu sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ, ưm, cháu hứa là sẽ không bao giờ vứt bỏ chú đâu." "Tao cũng thế, ưm, tao cũng sẽ một lòng một dạ thủy chung với mày! Tao thề danh dự là sẽ đéo bao giờ phá vỡ cái lời thề đó!" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt dài ngoằng lên cái thứ đang lắc lư đung đưa của tôi. Vừa duy trì cái nhịp độ đâm chọt nhấp nhô nông nông hời hợt, hắn vừa dùng…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Ánh chiều tà chạng vạng trước khi mặt trời lặn hẳn xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, nhuộm cả tẩm điện một màu tím nhạt buồn bã. Hơi nước mỏng tang lững lờ bay lên từ chiếc bồn tắm bằng gỗ ngọc am. San-san chớp chớp mắt thêm vài lần. Những giọt nước thuốc chảy dọc theo suối tóc nhạt màu, đọng lại nơi cằm rồi rơi tong tỏng xuống mặt nước. "Tí tách", âm thanh nhỏ bé ấy phá vỡ…-
318,4 N • Completed
-
-
Dẫu cha của Xương tần đã thân chinh dâng bản tấu chương với lời lẽ như vậy, Hoàng đế vẫn làm như không thấy, không nghe, và đêm hôm đó vẫn quyết định nghỉ lại tẩm cung của Xương tần. Theo luật lệ hoàng cung, một khi Hoàng đế đã giá lâm và qua đêm tại tẩm cung của phi tần nào, thì dẫu thực tế chưa hề lâm hạnh, phi tần đó vẫn được công nhận là đã được sủng hạnh. Thiên hạ…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Hae-eon đau đớn nhắm nghiền mắt lại. Y rất muốn đưa tay ôm lấy cái đầu đang nhức bưng bưng, nhưng vị trí hiện tại không cho phép y dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối hay đau đớn ra mặt. Y luôn phải nở nụ cười rạng rỡ như một đóa hoa tươi tắn, vờ như bản thân chẳng vướng bận chút âu lo, sầu não nào trên đời. Chỉ có như vậy, chủ nhân thực sự của đất nước này là Tể tướng mới có…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Chủ tử của các ngươi to gan, dám làm tổn hại đến kim chi ngọc diệp của bổn vương. Thế mà còn dám bỏ chạy mà không một lời tạ tội." "Nô tỳ xin được thay mặt công tử tạ tội ạ. Tội nô tỳ đáng muôn chết, thưa vương gia. Nhưng công tử nhà chúng nô tỳ vốn khờ khạo, cúi xin ngài rộng lượng bỏ qua cho một lần này. Xin vương gia minh xét, bệ hạ ngày nào cũng đích thân ghé thăm, nếu ngài…-
318,4 N • Completed
-
-
"Ưm, b-bệ hạ, sao, sao ngài lại làm vậy." "Hừm. Ngươi lau tiếp đi chứ. Muốn bị phạt sao?" "Hức, ư hức. D-dạ không." "San à." "Dạ." "Hôm nay Yeom Yeong đã dạy ngươi những gì?" Nhìn San-san thút thít khóc, Hoàng đế một tay bóp mông, một tay vuốt ve nhũ hoa của y. Thực ra, kiềm chế được đến lúc này đã là sự nỗ lực tột cùng của hắn rồi. Dẫu có dùng bao nhiêu cánh hoa và thảo dược…-
318,4 N • Completed
-
-
"Nếu đã ngoan ngoãn cởi hết quần áo rồi... chẳng phải cứ làm luôn sẽ tốt hơn sao?" Seo Hae-young nhẹ nhàng đá vào mắt cá chân tôi để thúc giục, nhưng sự do dự trong tôi vẫn không hề tan biến. Thở dài một cái, Seo Hae-young khẽ thì thầm. "Muốn bị đánh rồi mới chịu nhét vào hả?" Seo Hae-young cũng cùng tâm trạng với tôi cái nỗi gì chứ... Tôi nhận ra mình đã sai lầm. Dù có bị đánh đến…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Park Je-mun khẳng định chắc nịch rằng cuộc nổi loạn là do một mình Hoàng hậu rắp tâm mưu tính. Ông ta nói nàng đã xảo quyệt qua mặt Hoàng đế, lợi dụng gia thế để bí mật chiêu binh mãi mã, chiêu mộ nhân tài hòng lật đổ vương triều. An phi cũng từng tin sái cổ vào câu chuyện đó. Nhưng giờ thì không. Từ việc lợi dụng bồ câu đưa thư cho Xương tần, cho đến việc dùng lọ cao của Quý phi làm…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 50 51 52 … 102 Tiếp