Các chương
-
Chẳng biết thoắt cái cậu nhóc lại nhai nhóp nhép cái gì ngon lành mà khóe miệng đã lại lấm lem, Cassian liền móc chiếc khăn tay trong túi ra, thuần thục lau mặt cho Bliss. Cậu nhóc ngoan ngoãn ngậm miệng đứng im chờ đợi, nhưng khi thấy Cassian nhét lại chiếc khăn bẩn vào túi, cậu nhóc bỗng cảm thấy là lạ. “Sao anh lại cất vào? Vứt đi là được mà.” “Không được vứt rác bừa bãi…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Con biết rồi thưa mẹ. Mẹ đừng lo lắng quá.” Cassian vội vàng đặt một nụ hôn lên má Công tước phu nhân rồi quay lưng bước ra cửa. “Con đi đây ạ.” Công tước phu nhân không níu kéo anh thêm nữa. Vừa bước ra hành lang, chỉ còn lại một mình, anh lập tức sải những bước dài, gần như là chạy. Lời mẹ nói không phải không có lý. Bản thân anh cũng cảm thấy có chút tội lỗi với Bliss,…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Hắn ta nằm mơ cũng chẳng thể ngờ Bliss Miller lại lù lù xuất hiện dưới thân phận người hầu, thế nên mình mới tận dụng điểm này chứ. Thêm vào đó.” Larien nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói thêm. “Là người giúp việc thì có đi lại lung tung trong nhà cũng chẳng ai thèm nghi ngờ, rủi có bị bắt gặp thì cứ lấy cớ đang dọn dẹp là xong. Hơn nữa, ở trong chính nhà mình thì ai mà chẳng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Chính vì thế, một Alpha không bao giờ có thể hoàn toàn sở hữu một Omega. Họ luôn phải sống trong nỗi nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, một Alpha khác sẽ xóa sạch dấu ấn của mình và cướp mất Omega đó. Nhưng đối với Omega, cả đời họ chỉ có thể trao dấu ấn cho duy nhất một người, và một khi đã trao đi thì không thể nào rút lại được. Alpha nhận được dấu ấn sẽ hoàn toàn thuộc về…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Ngài đã về ạ, thưa Bá tước. Ngày hôm nay của ngài thế nào ạ?” Vừa bước xuống xe, Cassian chẳng thèm đoái hoài đến nụ cười tươi tắn cùng lời chào hỏi quen thuộc của Penelope, hắn chỉ đưa mắt nhìn quanh. Chẳng có ai khác ở đây cả. Chỉ có một mình bà ấy, y như mọi khi. Sau khi xác nhận điều đó, Cassian mới khẽ gật đầu rồi sải bước vào trong. Đúng như dự đoán, hắn thầm nhếch…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi, trời đất ơi! Sao có thể thế này!” “Penelope, tuyệt quá! Thật không thể tin nổi? Bấy lâu nay bác trốn ở đâu vậy!” Không ngờ hai người lại ăn ý đến thế. Không ngờ lại tìm thấy một nửa tâm giao của đời mình ở đây. Trước câu hỏi của Bliss, Penelope cũng dùng một câu thoại trong phim để đáp lời. “Ta vẫn luôn ở đây chờ đợi nàng. Chỉ là nàng đến quá muộn mà…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Dạ?” Bị nói trúng tim đen, Bliss giật mình chớp mắt hỏi lại, Penelope đáp lời với giọng điệu kiên quyết. “Trước mắt chúng ta cứ đi nghỉ cái đã. Trễ lắm rồi, ngày mai còn phải dậy sớm bắt đầu công việc nữa. Phải để đầu óc thư giãn chút đã.” Nói đoạn, ánh mắt bà lóe lên một tia sắc bén, nói thêm. “Sáng mai lúc ngài Bá tước đi làm, cậu ra chào hỏi thêm lần nữa xem sao.…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Mắt mũi nổ đom đóm, đầu óc quay cuồng nhưng không sao. Dù gì thì cũng hạ gục được một tên rồi. Lảo đảo một hồi mới đứng vững lại được, cậu nhóc quay phắt người về phía đám thanh niên đang cười đùa rôm rả đằng kia. Ánh mắt rực lửa hận thù, Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm. Báo thù thôi. “Này, còn bia không đấy? Chỗ này cạn sạch rồi.” Một tên chỉ tay vào thùng bia…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Vì trong nhà này có mỗi anh là ăn không ngồi rồi chứ sao. Mọi người đều bận đi làm, anh thất nghiệp thì ngủ tiếp đi chứ gọi làm cái quái gì.” Grayson im lặng một lúc. ―…Thế, có chuyện gì? Có vẻ như chẳng thể phản bác lại sự thật phũ phàng đó, Grayson thở dài, hỏi với giọng điệu uể oải. Bliss lại hít một hơi thật sâu rồi mới cất lời. “Em muốn gặp anh một…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Aina rời mắt khỏi đám bạn say xỉn, quay lại phía Cassian hỏi. “Thế sao rồi? Bác sĩ vẫn chưa ra à?” Cassian gật đầu, đáp. “Nghe bảo vẫn còn đang điều trị. Tớ đang chờ đây.” “Vậy à….” Aina uể oải lầm bầm rồi thả mình ngồi phịch xuống ghế cạnh Cassian như người mất sổ gạo. “Công tước đến rồi đúng không? Cậu bị mắng thê thảm lắm hả?” Cô nàng lén liếc nhìn…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 Tiếp