Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 3: Tất Sát Chi Kỹ bìa
      bởi Ly Thiên Bốn chân yêu sư vừa chạm đất, đã lập tức hướng Tô Cẩn Lương gầm lên điên cuồng. Sóng âm cuộn trào thổi tung vạt áo y, nhưng thân ảnh ấy vẫn sừng sững không dời nửa phân. Hai đầu yêu sư trước mặt hẳn là đã khai mở linh trí. Dù chưa thể hóa thành hình người, nhưng cậy vào ưu thế thể hình khổng lồ, tu vi của chúng hoàn toàn có thể sánh ngang tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Tuy nói với cảnh…
    • Chương 1: Tiên Tôn trở về bìa
      bởi Ly Thiên Cát vàng mịt mù, sắc máu nhuộm đỏ cả chân trời. Bình minh hay hoàng hôn, sớm đã chẳng còn phân biệt rõ. Giữa hai quân đối địch, một bóng người đứng đơn độc, chậm rãi mở mắt. Dưới hàng mi dài mảnh, đôi đồng tử xám bạc nhạt nhòa, tầm mắt người nọ lướt qua bốn phía, trống rỗng vô hồn. Trước mắt tràn ngập khói lửa cùng kiếm ảnh, nhìn đồng môn lần lượt bị bắt sống, Tô…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Không phải cậu hoảng sợ vì trước nửa thân trên trần trụi của một người đàn ông đẹp trai, bản thân gầy gò của cậu không thể nào sánh được. Không, điều đó đã đủ đáng ngạc nhiên rồi. Không chỉ bởi vì tại phòng tập, Hyeon Gyu-ha có rèn luyện nhưng cơ bắp của anh không hề cuồn cuộn, hay bởi vì anh tao nhã và đẹp trai như một bức tượng. Thậm chí trên khắp cơ thể anh, những vết sẹo…
    • Chương 72 bìa
      bởi Ly Thiên Khi đến được tòa lâu đài nơi tổ chức buổi tiệc, mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt. Nhìn những đám mây đen cuồn cuộn di chuyển với hình thù kỳ quái như trong mấy bộ phim kinh dị, Bliss không khỏi cảm thấy rùng mình sợ hãi. “Sao thế?” Cassian nãy giờ vẫn im lặng ngoan cố nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng quay sang hỏi với vẻ mặt cau có. Bliss chần chừ một lát rồi…
    • Chương 73 bìa
      bởi Ly Thiên Chẳng biết anh có nhận ra ánh mắt như thiêu như đốt của con Capybara ở phía sau lưng hay không, Cassian cứ thế sải bước tiến về phía Eina. Như thể đã quăng cái đuôi Bliss ra sau đầu, chẳng mảy may bận tâm. Chưa hết. Cassian còn cúi người xuống cho vừa tầm với cô ta, hai người trao nhau nụ hôn chào hỏi áp má theo phép lịch sự một cách vô cùng tự nhiên. “Lâu rồi không gặp, Cassian.” “Ừ,…
    • Chương 67 bìa
      bởi Ly Thiên Một mùi hương hoa hồng nồng nặc xộc vào mũi. Cả căn phòng ngập ngụa trong thứ mùi hương nồng gắt như thể ai đó vừa đổ ụp mấy lọ nước hoa ra sàn nhà. Những bức tường màu xám than thanh lịch, nhã nhặn thường ngày giờ đã bị "nhuộm" thành một màu hồng chói lọi đến nhức mắt. Chiếc khung giường đồ cổ bằng gỗ chạm trổ tinh xảo đã không cánh mà bay, thay vào đó là một cái khung…
    • Chương 64 bìa
      bởi Ly Thiên Cassian trố mắt nhìn Penelope như thể không tin vào tai mình. Nhìn biểu cảm 'Bà đang lảm nhảm cái quái gì vậy' của chủ nhân, Penelope chỉ điềm nhiên "Nào, nào" rồi từ tốn giải thích. “Ngài hãy bình tâm suy xét lại xem, thưa Bá tước. Chẳng phải đêm qua ngài đã ngủ rất ngon sao. Bây giờ ngài thấy cơ thể khoan khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn đúng không ạ? Sắc mặt ngài cũng hồng hào, rạng rỡ lên trông…
    • Chương 52 bìa
      bởi Ly Thiên Ngay cả việc mình đã lết về đến nhà bằng cách nào cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Vừa bước xuống taxi, Bliss đã trong tình trạng sức cùng lực kiệt. “Cậu chủ đi đường có mệt không ạ?” Được đội trưởng đội vệ sĩ hỏi thăm, lúc này Bliss mới nhận ra mình đã về đến căn biệt thự mà Ashley đã mua ở London. “À, dạ. Vâng ạ.” Trời ơi, sao cứ phải dối trá hết lần này đến…
    • Chương 77 bìa
      bởi Ly Thiên Khuôn mặt Hầu tước hướng về phía Cassian vô cùng căng thẳng và nghiêm nghị. Cũng phải thôi, Cassian thầm nghĩ. Trong một bữa tiệc thượng lưu, nơi quy tụ toàn những nhân vật tầm cỡ được chắt lọc kỹ càng, ai mà ngờ lại xảy ra một màn ẩu đả náo loạn nhường này cơ chứ. Đã thế, đích thân ông ấy lại còn bị con Capybara điên đó giật gậy hành hung. Tuy anh đến đây với mục đích chính…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên Hồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm…
    Ghi chú