Các chương
-
Cho Jan-yeo buông một tiếng thở dài rồi sửa lại tư thế ngồi. Hắn tiếp lời, dáng vẻ như thể đã chán ngấy. "Thảo nào lại dông dài như vậy, hóa ra là giở trò này sao?" Ánh Dạ Minh Châu vắt ngang qua khuôn mặt hắn. Dưới vành nón sênh trúc đen, khuôn mặt ấy quả thực nhẵn nhụi và vô cảm. "Từ lúc bảo ta ra từ đường, ta đã đoán được phần nào rồi. Là ngươi cầm đầu sao? Không, Jo Il-geon…-
34,1 N • Ongoing
-
-
“Ta sẽ nói thẳng vậy.” Người mặc trường bào nguyệt bạch ngồi trên chiếc thái sư ỷ. Một tay cầm chiếc quạt gấp, một tay nắm lấy, phong thái hết mực ung dung. Lời lẽ tuy tự do phóng khoáng nhưng tuyệt không hề khinh suất. Trong tiểu thuyết không tả rõ dung mạo, nay nhìn tận mắt thì chừng ngoài hai mươi cuối, ba mươi đầu. Song thực chất là tuổi đã vào bốn mươi cuối, chỉ vì công lực…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Jan-yeo vốn là cao thủ không hề thua kém bốn người trước, nhưng hắn lại hoàn toàn chẳng hòa hợp với họ. Không lập thế lực, chỉ một mình lang bạt theo lối độc hành, đúng là điển hình của kẻ cô lang sói đơn độc trong giang hồ. Mỗi khi chạm mặt võ lâm nhân sĩ, hắn liền khiêu chiến, máu huyết vương vãi khắp nơi. Tuy nhiên, hắn không hề động vào bách tính, cũng chẳng ám toán sau lưng, bởi…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Những hành động mà đám người của Jan-yeo bày ra còn tàn độc hơn tôi tưởng. Nhìn cảnh chúng giết người không chớp mắt, sự do dự trong lòng tôi càng lúc càng lớn. Liệu tôi có thể sống sót trong thế giới tàn khốc đó hay không? Liệu tôi có thể an toàn đến được nơi cất giữ Đại A Thần Công? Nếu chẳng may đụng phải địch thủ… thì cơ hội sống sót của tôi là bao nhiêu? Một cơn sợ hãi…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Trong lúc quan sát xung quanh, tôi nhận ra ưu thế địa hình nơi này. Hèn gì thân xác này lại có thể sống sót một mình mà vẫn bình an vô sự. Vốn dĩ, để sinh tồn thì tụ hội cùng người khác sẽ có lợi hơn, nên tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao hắn lại ở một mình… “Nếu như thế này thì quả thật có thể sống được đấy.” Có vẻ chủ nhân cũ của thân thể này là kẻ thích hành động đơn…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Vậy thì lý do mình ở đây là gì...? Cái hang đất có cấu trúc thuận tiện để ẩn nấp, phía trước được che phủ bởi tán lá cây. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để tôi đọc ra được ý định của chủ nhân thân thể này. Hắn - đang lẩn trốn. Tất nhiên, chỉ vậy thì chưa đủ căn cứ. Cảnh vật thoáng nhìn qua bên ngoài có vẻ rất giống với khung cảnh tôi nhớ, nhưng tôi cũng chỉ liếc…-
34,1 N • Ongoing
-
-
- Khởi nguyên của Kiếm Thánh Mộ - Mở mắt ra, trước mắt chỉ một màu tăm tối. Không phải là ẩn dụ, mà thực sự là một khoảng tối đen như mực. Gì vậy chứ? Trong khoảnh khắc, tôi cứ tưởng mình đã mù. Kinh hãi mà co người lại, mãi đến khi phát hiện một hình thể lay động lờ mờ trong bóng tối, tôi mới có thể xác nhận thị lực của mình vẫn nguyên vẹn. A… may quá. Không phải bị…-
34,1 N • Ongoing
-
-
"Dạ, nương nương." Thượng thiện đại nhân bình thản đáp lời rồi quỳ xuống trước mặt Quý phi. "Thượng thiện làm trái bổn phận hầu hạ Bệ hạ, cãi lệnh bổn cung, dám giúp Bệ hạ trốn khỏi cung. Phải dùng mạng để đền tội." "Nương nương!" "Nương nương!" Mệnh lệnh của Quý phi vừa ban ra, toàn bộ cung nhân trong tẩm điện đồng loạt quỳ rạp xuống, dập đầu xin tha. "X-Xin nương…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Ki-jun hoảng hốt vòng tay ôm lấy cơ thể Hae-eon, kéo ngài vào lòng. Hae-eon mất hết sức lực, yếu ớt tựa hẳn vào vòng tay hắn. "Đừng gọi trẫm như vậy!" "…Eon à." "Đừng, đừng gọi trẫm như thế. Ngươi, rốt cuộc ngươi…" Khóe mắt Hae-eon ửng đỏ, những giọt lệ trong suốt ứa ra. Cùng lúc đó, bầu trời chấn động dữ dội, mây đen ùn ùn kéo đến che kín cả bầu trời vốn đang quang…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nói giao đứa con của mình cho Hoàng hậu, bảo Hoàng hậu dẫu phải mạo hiểm mạng sống cũng phải bảo vệ đứa trẻ đó, vậy mà khi Hoàng hậu gặp nạn, bị Tể tướng dồn vào đường cùng thì bà ta lại nhẫn tâm quay lưng, làm ngơ trước bức thư cầu cứu. Đối mặt với một người đàn bà điên loạn, Hae-eon chẳng thể trút giận, ngài đấm ngực đầy bức bối. Nếu Yoo Byeok-young - một kẻ từng đoạn…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 41 42 43 … 102 Tiếp