Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 60 bìa
      bởi Ly Thiên Dù rất lo lắng cho phụ thân, cũng như số phận của San-wol và mẫu thân, nhưng ý chí của San-san đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự mệt mỏi rã rời của thể xác. Cảm giác thất vọng về bản thân xen lẫn nỗi tủi thân khó tả khiến y cứ thút thít khóc mãi trên đường theo Myeong-ok về lại Vị Ương cung. Thế nhưng, rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu ngay sau đó. Vừa về đến Vị Ương cung,…
    • Chương 59 bìa
      bởi Ly Thiên "Chủ tử của các ngươi to gan, dám làm tổn hại đến kim chi ngọc diệp của bổn vương. Thế mà còn dám bỏ chạy mà không một lời tạ tội." "Nô tỳ xin được thay mặt công tử tạ tội ạ. Tội nô tỳ đáng muôn chết, thưa vương gia. Nhưng công tử nhà chúng nô tỳ vốn khờ khạo, cúi xin ngài rộng lượng bỏ qua cho một lần này. Xin vương gia minh xét, bệ hạ ngày nào cũng đích thân ghé thăm, nếu ngài…
    • Chương 58 bìa
      bởi Ly Thiên "Hôm nay nhi thần xin phép cáo lui ạ. Chuyện đang bàn dở, khi khác chúng ta lại tiếp tục nhé." Vốn dĩ Yoon định đến đây để bàn bạc chuyện sắc phong Hoàng hậu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ủ dột của hắn, Thái hậu chợt nghĩ hôm nay không phải lúc thích hợp. Thấy Hoàng đế mới ngồi chưa ấm chỗ đã vội đứng dậy, bà bối rối gọi với theo. "Sao đã vội đi thế? Hiếm khi Yoon mới vào thăm, con nán…
    • Chương 57 bìa
      bởi Ly Thiên "Ưm, b-bệ hạ, sao, sao ngài lại làm vậy." "Hừm. Ngươi lau tiếp đi chứ. Muốn bị phạt sao?" "Hức, ư hức. D-dạ không." "San à." "Dạ." "Hôm nay Yeom Yeong đã dạy ngươi những gì?" Nhìn San-san thút thít khóc, Hoàng đế một tay bóp mông, một tay vuốt ve nhũ hoa của y. Thực ra, kiềm chế được đến lúc này đã là sự nỗ lực tột cùng của hắn rồi. Dẫu có dùng bao nhiêu cánh hoa và thảo dược…
    • Chương 56 bìa
      bởi Ly Thiên Đêm hôm đó. Sau khi kết thúc buổi học chiều, San-san dùng bữa tối xong xuôi, vừa ngồi đợi Hoàng đế vừa nhấp nhổm không yên vì mãi chẳng thấy hắn có ý định rời đi. "Sao cứ nhìn trẫm chằm chằm thế?" "……D-dạ không, không có gì ạ." Thấy San-san cuống cuồng quay mặt đi, Hoàng đế bật cười khúc khích. "Lại đây." Ngồi trên la hán sạp lật giở từng trang sách, Hoàng đế chìa tay về…
    • Chương 55 bìa
      bởi Ly Thiên "Hôm nay ngươi học được những gì?" Trước khi dùng bữa, Hoàng đế nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống, cất tiếng hỏi. San-san đang nhai một miệng đầy bún vội vàng nuốt ực xuống. "……Dạ, ừm……" "Ngươi không nghe giảng đàng hoàng sao?" "Không, không phải đâu ạ!" San-san xua tay liên tục, ra sức phủ nhận như thể có tật giật mình. Hoàng đế nheo mắt nhìn y chằm chằm. Ánh mắt ấy…
    • Chương 54: Những kẻ đợi chờ bìa
      bởi Ly Thiên San-san đợi mãi, đợi mãi, sốt ruột ngước mắt lên nhìn, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Hoàng đế đang nhìn y chằm chằm. Chính lúc đó, Hoàng đế bật ra một tiếng cười nhạt. "Ngươi là một yêm nhân, thì lấy vợ lấy con nỗi gì?" "Ơ? S-sao ngài lại biết ạ?" Có vẻ như y đã quên bẵng chuyện mình vừa tồng ngồng không mảnh vải che thân đêm qua. Nhưng dù có nhớ đi chăng nữa, thì chuyện đã từng…
    • Chương 53 bìa
      bởi Ly Thiên San-san dụi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Nhìn về phía phát ra âm thanh, y thấy một bóng đen to lớn đang sừng sững trong bóng tối. Vốn quen sống trong cảnh tăm tối không có lấy một ngọn nến, San-san có khả năng nhìn trong bóng tối khá tốt. "……Ngài là ai?" San-san rụt rè hỏi cái bóng đen ấy. Bóng người đang ngồi trên chiếc ghế Thái sư đối diện giường từ từ đứng dậy. Càng tiến lại gần,…
    • Chương 52 bìa
      bởi Ly Thiên Nghe câu hỏi ấy, San-san ngơ ngác nghiêng đầu khó hiểu. Tại sao người này lại xưng "trẫm" cơ chứ, thật đáng ngờ. Nhìn điệu bộ ngốc nghếch của y, Hoàng đế bật cười, đưa tay búng nhẹ lên chóp mũi nhỏ xíu. "Lần này thì đừng có quên nữa đấy." San-san lại tiếp tục nghiêng đầu. Lời nói khó hiểu của đối phương khiến y tạm thời quên đi cả hoàn cảnh hiện tại. Ngay lúc y toan mở miệng…
    • Chương 51 bìa
      bởi Ly Thiên Ảo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm!". "Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ." Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã…
    Ghi chú