Các chương
-
Chẳng cần nói cũng biết người đó là ai. Kẻ đã cho gọi y rồi ngồi điềm nhiên chờ sẵn trong phòng, ngoài Minh Vương ra thì còn ai vào đây nữa. Bàn tay đang buông thõng bên vạt áo màu xanh nhạt của người nam nhân kia to lớn, những khớp xương ngón tay dài nhô lên rõ rệt, toát lên vẻ thô ráp và hoang dại khó tả. Lần theo bàn tay ấy, ánh mắt A-nok từ từ hướng lên trên. Lớp đan lĩnh bào màu tím…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Ở kiếp trước, cái ngày A-nok rời khỏi quê hương là một ngày ngập tràn ánh nắng xuân ấm áp, dịu dàng ôm ấp vạn vật. Lần đầu tiên trong đời bước ra khỏi ranh giới Bạch Gia phủ, chuyến hành trình ròng rã nửa tháng trời trên xe ngựa đã vắt kiệt sức lực của A-nok. Chưa từng phải nếm trải cảnh lặn lội đường xa đã đành, cỗ xe ngựa mà Bạch Gia vương phi ban cho như một sự bố thí cũng…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Mà thật ra, đó cũng chẳng phải là một lời xin lỗi tử tế gì cho cam. Thâm tâm A-nok vốn chẳng hề muốn chấp nhận cái thái độ xin lỗi cho có lệ này. Nhưng ngẫm lại, bản thân y cũng không muốn xé chuyện này ra to thêm nữa. Vẫn không rời mắt khỏi Seol Ga-muk — kẻ đến giờ vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm của mình — A-nok chầm chậm dời ánh nhìn sang Seol Ga-hyo. "Khi lên Thượng Kinh, ta muốn…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Thực tình mà nói, lực tay của A-nok chẳng được bao nhiêu, lại chưa từng đánh nhau với ai bao giờ nên đương nhiên là chẳng biết đánh đấm ra sao. Cú vung tay ấy tuy chưa đủ sức làm Seol Ga-muk loạng choạng, nhưng chí ít cũng hất văng được bàn tay nhơ nhớp của hắn ra khỏi người y. "Mày điên thật rồi. Mày có biết tao là ai không mà dám..." "Cũng chỉ là một Bình nhân thôi mà?" Giọng A-nok lúc…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Sau khi Han-wol rời đi, A-nok lại đảo mắt nhìn mâm cơm sáng được bày biện tươm tất, ngon lành. Vẫn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Y uể oải xúc vài thìa, nhưng rồi cũng buông đũa khi cơm trong bát vẫn còn quá nửa. Cố gắng không phát ra tiếng động, y nhẹ nhàng hé cửa, bưng mâm cơm đã được dọn dẹp sơ qua bước ra ngoài. Khi đi ngang qua căn phòng nhỏ nơi Han-wol đang túc trực, y càng nhón chân…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Một cuộc gặp gỡ mà cả hai bên đều chẳng mảy may vui vẻ gì. Thế nhưng, Yeo Jae-won cũng chẳng có lý do gì để cứ phải ủ dột, nhai đi nhai lại mớ đối thoại phiền phức với Quý phi. Trên đường từ Hoàng cung trở về vương phủ, ngồi trong cỗ xe ngựa tròng trành, Yeo Jae-won nhắm nghiền mắt, gạt bỏ mọi tạp niệm. Đến khi xe ngựa rẽ vào vương phủ, đập vào mắt hắn là cảnh cánh cổng lớn…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Dưới tư cách là một bề tôi đang đứng giữa khoảng sân trước Thánh Hòa điện, Yeo Jae-won cố gắng che giấu mọi cảm xúc trên gương mặt, quay lại hỏi Nội quan họ Seok đang đứng túc trực phía sau. "Nội quan Seok. Trong vương phủ có trồng cây lê nào không?" "Thần e là không có ạ... Thần chỉ biết là có cây hồng thôi, thưa Điện hạ." Nội quan họ Seok ấp úng đáp lời, rồi cố gắng bổ sung thêm…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Cảm giác quái gở hệt như vừa trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng, nơi một đêm trôi qua ngỡ như đã mấy ngày, nhưng tỉnh dậy lại chẳng đọng lại mảy may ký ức nào. Trời đã sáng bảnh mắt, dư âm nhơm nhớp của giấc mộng mị cũng đến lúc phải tiêu tán, vậy mà một góc khuất trong cõi lòng hắn vẫn cứ bồn chồn, lấn cấn không yên. Tựa hồ như hắn đang bỏ lỡ một thứ gì đó, một…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Một mùi hương rẻ tiền. Lần đầu tiên nghe thấy câu nói ấy, A-nok đã sốc đến nhường nào. Chu-san là một Bình nhân, không có khả năng ngửi được tin tức tố của người phân hóa, nên trước nay chẳng ai góp ý cho y về chuyện này. Chính vì thế, hai chữ "rẻ tiền" thực sự là một cú giáng điếng người. Kể từ dạo đó, trong suốt mấy ngày lưu lại vương phủ Bạch Gia Vương, A-nok đã điên cuồng…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"……" "Tỉnh mộng đi, thứ tạp chủng như ngươi thì lấy tư cách gì để Tam hoàng tử Đại Thần phải để mắt tới chứ?" Bởi lẽ đó là sự thật rành rành nên lời nói ấy tựa như một lưỡi dao găm thẳng vào tim. Trong miệng đắng ngắt. A-nok u buồn ngước đôi mắt đang cụp xuống lên. Seol Ga-muk hệt như một con chim sâu mỏ nhọn. Hắn không ngừng buông lời dè bỉu, chà đạp A-nok. Nhưng lúc này…-
72,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 23 24 25 … 29 Tiếp