Các chương
-
"……Nàng nói sao?" Hoàng đế vừa ngồi xuống la hán sạp, giọng điệu lập tức trở nên sắc bén. Như chỉ chờ có thế, Shin-bi khuỵu một gối xuống, ngoan ngoãn thu mình lại, rũ mắt tiếp lời. "Theo thiển ý của thần thiếp, dường như bệ hạ đang có chút muộn phiền vì Yoon thiếu gia, cúi xin bệ hạ minh xét. Dẫu mang hình hài nam nhi, nhưng Yoon thiếu gia vốn dĩ là yêm nhân, chẳng thể làm tròn bổn…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Giờ thì Xương tần đã phần nào hiểu được lý do tại sao gia tộc của An phi và Địch phi - những kẻ chia sẻ ân sủng của Bệ hạ cùng với Quý phi - lại ngày một lớn mạnh, và bằng cách nào họ có thể sống sót dưới bàn tay thao túng của Quý phi. Nếu khéo léo lợi dụng bản tính mềm yếu, đa cảm này của Hoàng đế, nàng chắc chắn không chỉ củng cố địa vị gia tộc mà còn có thể đe dọa đến…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Thực ra, San-san cũng rất tò mò không biết bé Kang-i bú được bao nhiêu sữa, bú có ngoan không, có gặp khó khăn gì không. Nhưng dẫu có đang mang thai đi chăng nữa, y vẫn là một nam nhân. Không thể nào đường đột đòi xem ngực trần của một nữ nhân xa lạ được. Nếu thế, đáng lẽ mấy nhũ mẫu Thượng cung phải tinh ý mà báo cáo cặn kẽ tình hình bú mớm của đứa trẻ cho San-san nghe mới phải. Chẳng…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Chỉ tưởng tượng đến cảnh một người đàn ông cao hơn 2 mét phải co rúm người lại, chui tọt vào cái trò chơi bé xíu xiu này để chơi cùng con trai thôi cũng đủ khiến Cassian chóng mặt. Trời đất ơi, Ashley Miller…. Sự thật phũ phàng rằng chủ nhân của ‘Gia tộc có sức ảnh hưởng bậc nhất nước Mỹ’ lại đang phải sống một cuộc đời gian truân, vất vả đến mức không tưởng này bỗng…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Dù biết là chẳng còn cách nào khác, nhưng nghĩ đến cảnh đứa con bé bỏng phải một thân một mình nơi đất khách quê người, sống mũi Koi lại cay xè vì xót xa. Ông chỉ biết đứng đó dõi theo hình bóng con với trái tim đau thắt lại. Chẳng mấy chốc, chiếc chuyên cơ đã cất cánh, vút bay qua đại dương bao la. Và ngay khi vừa yên vị trên máy bay, Bliss đã lôi chiếc máy tính bảng ra, dán mắt vào màn hình…-
95,9 N • Ongoing
-
-
"Cha của nàng ta đúng nghĩa là cánh tay phải đắc lực của Park Je-mun. Là loại người chủ bảo chết là răm rắp giả vờ chết, có bắt mổ bụng moi gan cũng chẳng từ nan. Cớ sao Bệ hạ lại cứ phải chọn con gái của kẻ gian xảo đó làm gì." "..." "Nếu Hoàng hậu còn sống, ngài ấy sẽ mắng Bệ hạ một trận vì sai lầm này đấy." "Trẫm biết." "Sự nghi ngờ của Tể tướng ngày càng sâu sắc. Cha…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Nhưng nét gượng gạo ấy cũng nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Ai trong cái hoàng cung này mà chẳng biết Bệ hạ sủng ái Long Hoa Quý phi là thế, nhưng thực chất người ngự trị trong trái tim ngài vẫn luôn là Hoàng hậu. Và người thấu hiểu điều đó hơn ai hết, chẳng ai khác ngoài Park Ki-jun. Ngoài Nguyên, chẳng ai bắt gặp tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt hắn. Quý phi điềm nhiên đáp…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Hắn từng nghĩ cái chết chỉ là một khoảng không đen kịt, vô tận. Hoàng đế chưa bao giờ tin vào thế giới bên kia. Hắn cứ ngỡ chết là hết, bản thân sẽ tan biến thành hư vô, hòa vào bóng tối. Nhưng mà. Chẳng lẽ viên ngọc trai đó thực sự có ma lực? Cơn đau nghẹt thở đến chết đi sống lại đã tan biến như bọt nước. Hoàng đế bừng tỉnh, mở choàng mắt. Đập vào mắt hắn là bức trần…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế đặt vội bầu rượu đang uống dở lên chiếc bàn nhỏ gần đó, dùng cánh tay phải còn lành lặn vuốt ngược mái tóc rối bù rồi tiến lại gần San-san. Chắc hẳn vì quá căng thẳng, yết hầu San-san cứ liên tục chuyển động lên xuống. Nhìn theo chuyển động ấy, Hoàng đế thầm nghĩ, nếu không có cái yết hầu này, chắc chẳng ai phân biệt nổi đây là nam hay nữ. Hắn buông mình ngồi phịch…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra bước đi trên con đường u tối, vắng vẻ dưới ánh trăng bàng bạc. Nơi đây là chốn giao thoa giữa khu ổ chuột và lãnh địa của tà phái, một cảnh tượng thường thấy ở những thành thị phồn hoa. Một người mang khí chất không hòa hợp với chốn này đang lang thang, thu hút ánh mắt từ bốn phương tám hướng. Nếu Cheong-ra chỉ là một thường dân tầm thường, e rằng y đã sớm bị cướp bóc…-
5,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 22 23 24 … 29 Tiếp