Các chương
-
“Sao cậu lại đến đây?” Tôi bước vào căn nhà mà ranh giới giữa phòng khách, nhà bếp và phòng ngủ đều không rõ ràng, rồi xoa xoa đôi vai còn hơi tê nhức. Tae-kyum, người đang thổi vào quạt máy và phát ra những âm thanh kỳ lạ, chỉ tay về phía tủ lạnh. Chỉ sau ba bước chân, tôi đã đứng trước tủ lạnh, nhìn vào bên trong và nhíu mày. "Rượu à?" Những chai soju màu xanh lục chất đầy trong…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Tôi siết chặt lấy vai Tae-kyum, cắn môi nhịn xuống cảm giác lạ lẫm. Tôi chưa từng nghĩ sẽ để ai xâm nhập vào nơi đó, nên dù chỉ là một ngón tay thôi cũng đã quá sức chịu đựng. Tae-kyum lần mò trên tấm chăn mỏng, lấy lại lọ gel, đặt ngay cửa vào rồi bóp mạnh. Chất lỏng lạnh buốt chảy dọc theo đùi khiến tôi co rúm vai lại. “Ưk…” “Chảy hết ra ngoài rồi.” Vừa nói, Tae-kyum…-
26,0 N • Ongoing
-
-
“Tôi sẽ gọi lại sau. Giờ... ực, bận quá.” Tôi đặt cằm lên vai Tae-kyum, liếc nhìn và ra hiệu nhanh chóng buông tay ra. Tae-kyum, người đẫm mồ hôi khiến tóc dính chặt vào trán, mấp máy môi. ‘Bận? Bận làm tình à?’ Dương vật rút ra rồi lại đẩy vào sâu tận đáy. Tầm nhìn của tôi mờ đi cảm giác chóng mặt ập đến. “Hứ...! Ức!” Tôi dùng nắm đấm đập vào đùi Tae-kyum đang bám…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Tôi ngồi bệt trên sàn, nhìn đống quần áo ít ỏi bày ra trước mặt mà cảm thấy vô cùng bối rối. Mặc dù tôi đã kỳ cọ đến mức gần như lột cả da chỉ vì lo lắng mùi dịch thể còn sót lại. Nhưng rốt cuộc, vết cào đỏ rực trên xương quai xanh và dấu răng hằn sâu chẳng thể nào che giấu được. Giữa mùa hè thế này, quấn khăn cổ thì quá kỳ quặc, mà dán băng cá nhân lên cũng chỉ càng…-
26,0 N • Ongoing
-
-
"Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…-
26,0 N • Ongoing
-
-
"A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Mẹ của Kang Tae-eon là một người phụ nữ sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp cùng khí chất thanh tao hiếm có. Bà hiếm khi nở nụ cười, cũng chẳng bao giờ trao cho ai một ánh nhìn ấm áp. Bà hoàn toàn bất hạnh. Bà đã sống trong đau khổ suốt nhiều năm trời khi cứ mải miết gặm nhấm nỗi bất hạnh ấy một cách thảm hại, và hiện tại vẫn đang sống trong nỗi đau khổ đó. Kang Tae-eon không thể hiểu nổi…-
165,0 N • Ongoing
-
-
"……Hà." Nơi trần giường Giá Tử(1), tiếng thở trầm thấp, đứt quãng tan đi đầy vô vọng. Trong sảo gian(2), đám thái y túc trực từ sớm đồng loạt quỳ rạp xuống sàn, ai nấy sắc mặt đều tái nhợt. Bởi lẽ, họ linh cảm được rằng giây phút hơi thở mỏng manh kia ngừng lại, cũng là lúc mạng sống của chính mình đi đến hồi kết. Nhưng dù có linh cảm được thì họ cũng chẳng thể làm gì…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Một năm trước. Đó là một ngày xuân nắng ấm năm Vĩnh Huy(1) thứ hai mươi. Ngay từ tờ mờ sáng, chốn tư đệ(2) của Công bộ(3) Chủ sự(4) Yoon Yoon-gyeom (Doãn Nhuận Khiêm) đã vô cùng huyên náo. "Thật sự ta có thể được gặp Wol-i (Nguyệt Nhi) đúng không?" "Đúng vậy mà! Thế nên ngài mau qua đây đi. Đừng có trốn nữa! Phải thắt yêu đai chứ. Ngài cứ lề mề thế này, phu nhân mà bực mình bỏ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Biết làm sao được. Dẫu chẳng chút hy vọng rạng danh gia tộc, họ vẫn phải cắn răng nuôi nấng những đứa con này. Thế nhưng, vận rủi cũng có ngày qua, cả hai đứa trẻ đều thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, dung mạo ngày càng xuất chúng. San-wol nhập cung vài năm trước, không phụ sự kỳ vọng của ông ta, đã mang thai con của Hoàng đế. Vấn đề chỉ nảy sinh từ đây. Nếu San-wol sinh ra công chúa, mọi…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 12 13 14 … 32 Tiếp