Các chương
-
Seo Hae-young cúi người lau sạch đến tận bắp chân còn lốm đốm vết bầm, rồi ném chiếc khăn ướt vào giỏ. Tôi đã quen với việc để lộ thân thể trần trụi, vậy mà vẫn đứng chết lặng tại chỗ, lắc đầu. “Không phải. Tỉnh rồi. Có động đậy mà...” “Không phải nhìn nhầm chứ?” “Không...!” Khép chặt môi, tôi lặng lẽ lần lại khoảnh khắc vừa rồi. Giọng nói của Lee Hee-sung…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Nhà vua cất tiếng hỏi, 〈Các anh em ta và ta muốn xây dựng một tòa thành, nhưng vào ban ngày, dù chúng ta có xây đắp thế nào thì đến ban đêm, nó lại sụp đổ, vì thế chúng ta mãi không thể hoàn thành được.〉 Nàng tiên đáp lời, 〈Dưới phiến đá nền, bằng cách hiến tế một người sống, tòa thành sẽ được hoàn tất an toàn.〉 〈Cần một người như thế nào?〉 〈Ta sẽ cho ngài biết ai…-
54,4 N • Ongoing
-
-
‘Chà, đôi mắt đẹp thật.’ Đôi mắt ấy mang một màu sắc cực kỳ tuyệt mỹ, tựa như những viên đá quý tan chảy. Màu sắc đó hiếm đến mức được mệnh danh là 'mắt sói', vì vậy nó có thể được coi là mang nét lai tây, nhưng nó thực sự rất hợp với Hyeon Gyu-ha. Có lẽ là do mái tóc sáng màu và làn da trắng, cũng như đặc điểm sắc tố nhạt trên cơ thể anh. ‘Mình nghĩ nó hợp với anh ấy…-
54,4 N • Ongoing
-
-
...Đáng lẽ ra lúc nãy cứ thế mà đi luôn cho rồi. Chắc hẳn lúc đó sắc mặt tôi lại khó coi lắm thì phải. "Là do tâm trí ngươi đã trở nên kiên cường hơn rồi đấy! Nó đã được rèn giũa trong quá trình ngươi tu luyện tâm pháp. Ý chí của ngươi đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi!" Vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi, Kiếm Thánh liền vội vàng lên tiếng. Tôi nheo mắt, trừng trừng nhìn ông. Lúc này,…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Khi ý thức chập chờn quay trở lại, y phát hiện mình đang nằm ngay ngắn trên một chiếc giường êm ái. Rin-rin đang ngoan ngoãn cuộn tròn trên ngực y, liên tục thè lưỡi ra. Sau khi thất thần vuốt ve Rin-rin một lúc, Cheong-ra buông một tiếng thở dài thườn thượt. "Hà..." Ngoài một cơn đau nhức nhẹ ở huyệt đạo nơi y bị điểm huyệt, mọi chuyện diễn ra gọn gàng và suôn sẻ đến bất ngờ. Tuy nhiên,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đối mặt với ánh mắt xiên xẹo của Chu Gi-oh, tôi lại thể hiện một sự kiên quyết vững vàng. Tôi gật đầu, tựa như vừa đưa ra một quyết định vô cùng lớn lao. Thực ra, đối với tôi, đó đúng là một chuyện lớn. Nếu việc ngồi đây, ngay tại vị trí cao nhất của Muguang này mà không sợ hãi đến mức ngất xỉu chẳng phải là chuyện lớn, thì cái gì mới phải? "Đúng vậy ạ. Chú không thể tin…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Lạ thật. Đây là mảnh vụn ghen tị sao, hay hạt cát buồn bã? Mỗi khi nhớ đến Ko Yo-han, kẻ có tất cả những gì tôi chẳng bao giờ với tới, ngực tôi lại se sắt. Không hiểu nổi nỗi đau ấy, tôi cúi nhìn xuống. Sự hoàn mỹ tuyệt đối của anh ta thuộc về riêng anh ta. Còn tôi, phải dùng nỗ lực lấp đầy khoảng trống tài năng đã cạn. Tôi khẽ cười. Quay nỗi đau về phía mình thay vì nơi khác,…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Trở nên bối rối, In Yoo-shin chưa kịp cất lời hỏi thêm thì Hyeon Gyu-ha đã ngắt lời cậu. “Nếu anh đã biết mình không có tư cách để can thiệp, thì ngậm miệng lại đi.” “E hèm, khi yêu vào, thì não trạng của con người sẽ bị thay đổi, cậu cũng chỉ là một trong số đó thôi.” “Vì em ấy, Yoo-shin, chính là Chủ nhân của tôi mà.” Thản nhiên thốt ra từ “Chủ nhân” và khiến In Yoo-shin…-
54,4 N • Ongoing
-
-
“Có tôi ở đó sao?” In Yoo-shin bối rối. “Tôi không có bất kỳ kỹ năng tìm kiếm hay khám phá nào, vậy tôi có thể giúp được gì chứ?” “Đó chỉ là một linh cảm vô căn cứ thôi, nên cậu không cần phải làm gì cả.” “À ra vậy.” Tôi đoán anh ấy nói thế chỉ để nghe cho lọt tai thôi. Đã bị thuyết phục, In Yoo-shin gật đầu. “Cậu đã bao giờ thử càn quét một hầm ngục…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chu Gi-oh chồm tới và hôn tôi. Đúng hơn là một sự bạo lực, cứ như thể hắn muốn xé toạc môi và giật đứt lưỡi tôi ra vậy. Chỉ đến khi tôi thét lên và dùng sức đẩy bật hai bả vai hắn ra thì hắn mới chịu dừng lại. Đôi môi tôi sưng tều lên như mỏ vịt vì bị hắn mút mát quá mạnh. Hắn cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt đầy sự khó tin. Việc tôi nuốt trọn tinh dịch…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 11 12 13 … 102 Tiếp