Chung Seiker
Truyện
12
Các chương
509
Từ
1,2 Tr
Bình luận
0
Đang đọc
4 ngày, 4 giờ
-
Tôi đã phải van nài ỉ ôi suốt cả một ngày trời. Tôi tha thiết khẩn cầu xin các chị hãy rộng lượng cho phép tôi được làm việc nán lại cho đến tận sát giờ giới hạn cuối cùng. Thế nhưng mấy bà chị ấy, hoàn toàn thờ ơ dửng dưng trước nỗi lòng đang gào thét tuyệt vọng của tôi, đã xách túi ra về từ rất sớm, nghỉ làm từ trước cả lúc mười giờ đêm. Kim Jeong-suk thì đang lúi húi trong…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Tôi đi nhờ xe Chu Gi-oh đến quán ăn. Jin-yang, người phải lái xe đi giao hàng thay cho tôi, nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe sang trọng của hắn thì nét mặt chị bỗng dưng cứng đơ lại. Nhưng chẳng mấy chốc, chị đã lấy lại bình tĩnh và nở một nụ cười nhạt nhòa. Chị thừa biết rằng, dẫu cho tôi có muốn hay không đi chăng nữa, thì khi đã rơi vào tay Chu Gi-oh, tôi hoàn toàn không có sự lựa…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Sau bữa ăn, dịch vụ phòng mang cà phê lên—hai ly cà phê đen đá đúng theo sở thích của Chu Gi-oh, kèm theo bánh mì và mứt. Trên khay còn có thêm một chiếc kẹp nhỏ, thìa khuấy cà phê, siro và đường viên. Chu Gi-oh hất cằm chỉ vào lọ đường viên rồi ra lệnh, "Khuấy cho tao một viên." Lượng cà phê trong ly ít hơn hẳn so với ở quán ăn, thế nên một viên đường là đã quá đủ. Tôi dùng kẹp gắp lấy…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Lần sau, hát ru cho tao nghe đi. Cái âm thanh này nghe chói tai quá." Hắn đã thức dậy, rửa mặt và thay quần áo từ lúc nào vậy? Chu Gi-oh đã hoàn toàn trong tư thế sẵn sàng, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, khoác trên mình bộ vest đen trông như mới cóng. Thay vì thứ mùi rượu bia nồng nặc, một mùi nước hoa nam tính dễ chịu đang bao trùm lấy hắn. Trông hắn hoàn toàn tỉnh táo, khỏe mạnh, chẳng có…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Lầm bầm càu nhàu trong miệng, hắn trút ra một hơi thở mạnh mẽ nặng nhọc. Mái tóc tôi bị hơi thở ấy thổi bay lơ phơ, kéo theo ngay sau đó là một tiếng "hả" đầy vẻ tò mò khó hiểu. "Tại sao cơ thể mày lại mỏng manh yếu ớt đến cái mức độ này hả, trông cứ y hệt như một quý cô đài các thực sự vậy? Cái thứ đồ chơi nhỏ xíu tẹo teo thế này thì làm sao mà có cửa nuốt trọn lọt thỏm…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Khách sạn Grand, Phòng 608. Nằm chễm chệ ngay giữa trung tâm thành phố Muguang, khách sạn này tuy không có quy mô quá hoành tráng bề thế, nhưng lại toát lên một vẻ sang trọng đẳng cấp không thể lẫn vào đâu được. Đây là lần đầu tiên trong suốt quãng đời chật vật của mình, tôi được đặt chân vào một nơi chốn tử tế khang trang đến thế này. Thế nhưng, cõi lòng tôi lại chẳng hề cảm thấy…-
237,1 N • Ongoing
-
-
“Tao mượn xe một lát nhé.” Tôi vớ lấy chiếc chìa khóa xe ô tô để trên quầy pha chế. Phớt lờ tiếng gắt gỏng “Mày đang nói cái quái gì thế hả?” của Kim Jeong-suk, tôi vội vã rời khỏi quán. Trước khi dì ta hay Kang Mun-su kịp định thần đuổi theo, tôi đã nhảy tót lên xe rồi phóng vụt đi. Điểm đến: cái văn phòng Ki Mun tối tăm, rùng rợn nằm sâu trong khu rừng hẻo lánh. Nếu Chu Gi-oh không có…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Ngày hôm sau, cái miệng của tôi, sau khi bị giã nhừ tử bởi một cái dùi cui khổng lồ bằng thịt, đã sưng vù tấy đỏ lên gấp đôi bình thường. Tình trạng bên trong khoang miệng thì còn thê thảm tả tơi đến mức không lời nào diễn tả nổi. Những vùng niêm mạc bị nghiền nát chà xát bởi cái phần đầu khấc đó giờ đây trắng bệch ra và bong tróc từng mảng lở lói, trông hệt như những vết nhiệt…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng choang, phần đầu khấc bóng loáng, trông cứ như được tra dầu mỡ, luồn lách vào trong khoang miệng tôi. Những tiếng rên rỉ hòa lẫn cùng những lời chửi thề tục tĩu bùng nổ dội từ trên cao xuống. “Haa, cái thằng khốn nạn chết tiệt này…” Một vị mặn chát xộc thẳng vào vị giác của tôi, nhưng tôi chẳng tài nào phân biệt nổi đó là thứ chất lỏng rỉ ra từ…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Tôi cạn ly rồi đặt xuống khi ván bài kết thúc. Tình huống đáng sợ đến mức tôi thậm chí chẳng còn nếm nổi vị đắng ngắt của rượu soju. Chiến thắng cuối cùng thuộc về ông Park, với bộ bài A245—xếp hạng badugi mạnh thứ ba, “một-hai-bốn-đầu”. Toàn bộ nồi cược bốn mươi lăm triệu won đã lọt thỏm vào tay ông ấy. Ngay khi ông Go thở hổn hển, hét lên đầy ấm ức, “Ông Park! Tay ông bị…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 3 4 5 … 51 Tiếp