Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 114 bìa
      bởi Chung Seiker Ngay cả khi Thái y Do lui ra ngoài để kiểm tra thuốc men, ánh mắt Hoàng đế vẫn dán chặt lấy San-san. Thời gian chậm chạp trôi qua trong bầu không khí tĩnh lặng. Khi khối chăn lụa ngừng run rẩy từng chập, Hoàng đế đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư. Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cục bông trong chăn lập tức co rúm lại, cứng đờ. Vừa bước đến bên giường, Hoàng đế chẳng chút chần chừ,…
    • Chương 113 bìa
      bởi Chung Seiker Ánh chiều tà chạng vạng trước khi mặt trời lặn hẳn xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, nhuộm cả tẩm điện một màu tím nhạt buồn bã. Hơi nước mỏng tang lững lờ bay lên từ chiếc bồn tắm bằng gỗ ngọc am. San-san chớp chớp mắt thêm vài lần. Những giọt nước thuốc chảy dọc theo suối tóc nhạt màu, đọng lại nơi cằm rồi rơi tong tỏng xuống mặt nước. "Tí tách", âm thanh nhỏ bé ấy phá vỡ…
    • Chương 112: Mất mát bìa
      bởi Chung Seiker San-san đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do chứng Quyết(1). Tuy hô hấp chưa hoàn toàn ngừng lại, nhưng nhịp mạch lại vô cùng rối loạn, lúc đập mạnh bạo, lúc lại yếu ớt, thoi thóp. Đó là những triệu chứng điển hình của chứng Khí quyết(2) và Nhiệt quyết(3), biến chứng từ chứng Sốt hậu sản(4). Ngay sau khi ngất xỉu, San-san lập tức được chuyển đến Noãn các của điện Cửu Châu Thanh…
    • Chương 111 bìa
      bởi Chung Seiker Hoàng đế điên cuồng thúc ngựa phi nước đại. Theo sau hắn là đội Kim quân hùng hậu, tiếng vó ngựa dồn dập, rầm rập như sấm rền xé toạc bầu trời Hạ Kinh. "Sáng sớm nay y đã bắt đầu trở dạ. Có vẻ như sinh non rồi." Sau một chặng đường dài phi ngựa không ngừng nghỉ, Hoàng đế cùng đội quân của mình, mồ hôi nhễ nhại, bụi đất bám đầy người, xông thẳng vào Thanh Hoa viên. Chẳng…
    • Chương 110 bìa
      bởi Chung Seiker Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu nhưng vẫn bị che khuất bởi những đám mây đen kịt, vần vũ. Căn nhà gỗ tồi tàn, xập xệ ngập tràn những tiếng rên rỉ đau đớn, thoi thóp. Tiếng mưa rơi rả rích rả rích càng làm tăng thêm vẻ u ám, chết chóc cho bầu không khí vốn đã căng thẳng tột độ. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi ẩm mốc của nước mưa quẩn quanh, đặc quánh trong tẩm điện. "Cố lên,…
    • Chương 109 bìa
      bởi Chung Seiker "Kẻ nào đây." Ánh mắt lạnh lẽo, sắc lẹm của Hoàng đế quét qua khiến kẻ vừa bước vào tẩm điện sợ đến mức dựng tóc gáy. Gã thanh niên đi theo sau Thái giám Kwak chưa kịp bước tới gần đã vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất. "Thảo dân Han Ga Seo-won xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Hoàng đế đứng dậy khỏi giường. Hắn sải những…
    • Chương 108 bìa
      bởi Chung Seiker Dù chưa được chỉ dạy tường tận, Yoon cũng lờ mờ đoán được cách các thiên nhân nhận biết lẫn nhau. Nghe nói giữa họ có một thứ mùi hương đặc biệt mà chỉ đồng loại mới ngửi thấy được. Và cũng chính thứ mùi hương ấy là chất xúc tác kích thích dục vọng của nhau. Chẳng khác nào thú vật. Lúc mới biết chuyện này, hắn đã từng bỡn cợt nghĩ như vậy. Thậm chí còn thầm mỉa mai rằng…
    • Chương 107: Trách nhiệm bìa
      bởi Chung Seiker Theo chỉ thị của Hoàng đế, bức chân dung được vẽ ra và ngay lập tức được khắc lên ván gỗ để in ấn hàng loạt. Đây là lúc kỹ thuật in ấn đỉnh cao của Đại Hạ phát huy sức mạnh. Hoàng đế ban lệnh hỏa tốc(1) truyền đi, yêu cầu phân phát cáo thị đến mọi ngóc ngách của đế quốc trong thời gian ngắn nhất. Những kỵ binh cưỡi tuấn mã, chia thành từng tổ hai người, ngày đêm phi ngựa…
    • Chương 106 bìa
      bởi Chung Seiker Nhưng khi nhìn kỹ, nhận ra người trước mặt không phải là ma quỷ, San-san mới thở phào nhẹ nhõm. Y vội vàng đưa tay gạt đi những giọt nước mắt đọng nơi khóe mi, chớp chớp mắt nhìn người đối diện. Vì người kia quay lưng lại với ánh trăng nên khuôn mặt bị sấp bóng, San-san không nhìn rõ được diện mạo. Nhưng giọng nói trầm ấm này, sao nghe quen thuộc đến thế... "Nhi thần đang hỏi mẫu…
    • Chương 105 bìa
      bởi Chung Seiker San-san kiên quyết tuyệt thực cho đến lúc đi ngủ. Đám cung nhân Vị Ương cung, đứng đầu là Myeong-ok, có quỳ lạy van xin gãy cả lưỡi cũng vô ích. Họ không dám lấy hoàng tự trong bụng ra để khuyên nhủ nữa, đành bất lực đứng nhìn chủ tử nhịn đói chịu khát. "Nương nương, nô tỳ để sẵn bình nước ấm ở đây, ngài cứ dùng nhé. Đêm hôm có cần gì, xin ngài cứ gọi nô tỳ ạ." Ở chốn…
    Ghi chú