Chương 12
bởi Ly ThiênCảm giác kỳ lạ rợn người khiến tôi cố gắng hồi tưởng lại, và cuối cùng tôi cũng nhớ ra bản chất thật sự của nó.
‘Cái này… Nó giống như cảm giác tôi từng cảm nhận được từ lời nguyền của Baek Ha-min, đúng không?’
Chao ơi, đây là một lời nguyền quái gở đến mức làm lời nguyền của Baek Ha-min trông như vô hại. Baek Eun-sung vẫn mỉm cười với vẻ mặt điềm tĩnh, không hề bị tác động bởi lời nguyền mà Baek Ji-sung đã gửi đến.
Dù sao thì, hắn có vẻ tuyệt đối từ chối thể hiện dù chỉ một chút yếu đuối.
Khi tôi tiếp tục quan sát những người trao đổi và trưng bày các Vật Phẩm, năng lượng ô uế hướng về Baek Eun-sung ngày càng dày đặc và mạnh mẽ hơn. Nó độc hại đến mức ngay cả tôi, người đã tránh được dòng chảy của lời nguyền, cũng cảm thấy ghê tởm, và tôi nghĩ mình có thể nôn ngay lập tức.
Baek Ji-sung đúng là một con người độc ác. Baek Eun-sung là em trai hắn, sao lại có thể nguyền rủa hắn như vậy? Nhìn Baek Ji-sung với ánh mắt không hài lòng, tôi nghiến chặt hàm.
Mặc dù khí chất của Baek Eun-sung bình lặng như hồ nước, nhưng những làn sóng đã bắt đầu xuất hiện. Dù hắn chưa bộc lộ dấu hiệu nào, nhưng tôi lo rằng nếu tình hình này cứ tiếp tục, hắn có thể mất kiểm soát và quằn quại trong đau đớn.
Trong trường hợp đó, nếu Baek Eun-sung thể hiện bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào từ lời nguyền này, điều đó sẽ khiến hắn mất đi tư cách là một thợ săn. Nếu xảy ra điều đó, uy tín của Baek Ji-sung với tư cách là Thủ lĩnh Hệ phái sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng điều đó sẽ không khiến hắn ta đi đến mức đầu độc Baek Eun-sung, bởi vì điều này sẽ ổn định vị trí của Baek Kyung-min. Tuy nhiên, nếu không ai đầu độc Baek Eun-sung, thì Baek Ha-min sẽ không mở hộp P để cứu chú của mình, làm hỏng cốt truyện gốc của cuốn tiểu thuyết.
Tôi híp mắt lại, cố gắng nghĩ ra những người có thể khiến Baek Ha-min mở hộp P, tôi nhắm chặt mắt lại.
‘…Không thể là tôi.’
Tôi tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra.
[Tách tách]
Tôi đưa tay ra, chỉ về phía một thợ săn đang trưng bày một Vật Phẩm hình chiếc vòng cổ, lén lút làm gián đoạn dòng chảy giữa Baek Ji-sung và Baek Eun-sung.
‘Ugh, thật điên rồ.’
Chỉ cần một chút ma lực thôi, chưa kể đến đầu ngón tay của tôi, cũng đã đủ khiến tôi cảm thấy buồn nôn, nhưng hắn lại chịu đựng tất cả những thứ này sao? Baek Eun-sung chắc hẳn đã mất hết lý trí rồi.
Tôi lắc đầu và tiếp tục quan sát nhóm. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Baek Eun-sung đang nhìn về phía này, nhưng tôi đã từ lâu chuyển ánh mắt đi chỗ khác.
***
[Chú ơi, chú ơi, chú có nghe em nói không?]
“Ừ, chú nghe đây.”
Baek Ha-min nói bằng một giọng thấp sau khi tôi đáp lại một cách hờ hững. Đã lâu rồi chúng tôi không liên lạc với nhau, tôi thật sự cảm thấy vui vẻ trong một khoảnh khắc, nhưng dần dần, tai tôi bắt đầu nhức.
Kể từ ngày Baek Ha-min trở về nhà, cậu nhóc đã nhắc đi nhắc lại hơn mười lần rằng Baek Eun-sung không cho phép cậu bé đi đâu, kể cả đến Học viện. Cậu bé đã nói không biết bao nhiêu lần rằng cậu chỉ có thể gọi điện nhờ sự thương hại của Thủ lĩnh Hệ phái.
Có lẽ vì vậy mà chỉ có Baek Kyung-min tham gia nhóm?
Chà, nếu cháu trai tôi bị bắt cóc rồi mới được trả về, tôi cũng sẽ giữ ở nhà một thời gian. Ban đầu, Baek Ha-min nói với giọng lễ phép rằng cậu bé sẽ ở nhà im lặng vì chú muốn thế, nhưng cuối cùng, cậu bé thở dài một cách chán nản.
“Sao lại thở dài vì chuyện nhỏ nhặt như vậy?”
[Vì em cần thở dài.]
Baek Ha-min, sau khi lại thở dài, nhanh chóng nói bằng giọng vui vẻ rằng cậu ấy sẽ đến Học viện bắt đầu từ ngày mai. Nhờ công sức của Baek Eun-sung trong việc tiêu diệt bọn giang hồ đã bắt cóc cậu ấy, giờ cậu ấy mới có thể ra ngoài.
[Chú ơi, nếu em mất Bonnie một lần nữa, em sẽ không bao giờ mang nó ra ngoài nữa.]
“Gì cơ?”
Baek Ha-min sẽ không để Bonnie ra ngoài à? Ah… Có phải cậu bé muốn nói nếu bị bắt cóc lần nữa, cậu bé sẽ bị nhốt trong nhà mãi mãi?
[Nhưng… Chú ơi, chú thấy chưa?]
[Ha-min à.]
Tôi đang tập trung vào giọng nói của Baek Ha-min thì đột nhiên nghe thấy một giọng mệt mỏi phát ra từ đâu đó.
[Waaah.]
Tôi nghe thấy tiếng bước chân như ai đó đang chạy vội để tránh bị giật điện thoại đi. Tuy nhiên, không phải giọng của Baek Ha-min bị bắt ngay lập tức, mà là tiếng của Baek Eun-sung.
[Ai đấy?]
“Sung Do-hyun. Tôi kết thúc cuộc gọi đây.”
[Aaaah! Chú ơi! Đừng tắt máy!]
Tôi không thể ấn nút kết thúc cuộc gọi vì tiếng khóc của Baek Ha-min, và có vẻ như Baek Eun-sung cũng hơi bất ngờ, nên nhanh chóng đưa lại điện thoại cho Baek Ha-min, nói rằng chỉ nên nói chuyện một chút thôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi lại phải nghe những câu chuyện giống nhau từ Baek Ha-min, và ngay khi tôi sắp mất kiên nhẫn, cuối cùng tôi cũng tắt được cuộc gọi.
Kể từ ngày đó, Baek Ha-min sẽ gọi cho tôi hơn 30 phút mỗi lần sau khi đến Học viện. Nếu chúng tôi ở cùng nhau, cậu nhóc sẽ ngồi lên đùi tôi, đung đưa đôi chân và nói không ngừng.
‘Hôm nay em học được cách đối phó với mấy đứa ngốc, và thầy khen em là giỏi nhất!’
Dù giọng cậu ấy đầy phấn khích, nhưng tôi chẳng cảm thấy mấy hào hứng. À, dù sao cậu ấy cũng là người nhà Baek. Được khen vì làm tốt là điều đương nhiên, mà không làm tốt thì cũng chẳng sao…
…Ah.
Cảm giác tự ti khi nhìn vào đứa trẻ như thế này khiến tôi chỉ biết cười khổ. Tất cả là vì Baek Eun-sung. Nếu ‘Sung Do-hyun’ lớn lên trong một môi trường khác, hoặc ít nhất là không phải dưới sự ảnh hưởng của Baek Eun-sung, tính cách của cậu ta chắc chắn sẽ khác đi.
Lớn lên trong suốt thời gian bị so sánh với mọi thứ, Sung Do-hyun đã trở thành một đống tự ti, và tôi cũng không thể thoát khỏi ảnh hưởng đó, dù đang ở trong cơ thể này.
‘Và, chú ơi. Em muốn ăn thạch…’
Baek Ha-min, người đã nói chuyện khá lâu, bỗng lẩm bẩm bằng giọng nhỏ dần: ‘Em muốn ăn kẹo dẻo.’
Đó là ám hiệu giữa tôi và Baek Ha-min.
Đã khoảng hai tuần kể từ khi Baek Ha-min trở về nhà, có vẻ như hiệu lực kỹ năng của tôi đang bắt đầu phai nhạt. Khi nhớ lại lúc mình từng phong ấn lời nguyền của Baek Ha-min, tôi không khỏi rùng mình. Cảm giác ghê tởm khi phá bỏ lời nguyền của Baek Eun-sung vẫn còn lởn vởn nơi đầu ngón tay.
Tôi nhìn chằm chằm vào các đầu ngón tay, ký ức ngày hôm đó chợt ùa về.
Hôm đó, hôm bữa tiệc được tổ chức tại Hội Meteor.
Baek Eun-sung đã làm một chuyện điên rồ.
Khi Baek Ji-sung đứng giữa đám đông kể lể về công lao của Baek Kyung-min trong chuyến vào hầm ngục, hắn ta tiện miệng nhắc luôn rằng Baek Eun-sung cũng đã rất cố gắng.
“Eun-sung nhà chúng tôi cũng đã chịu đựng nhiều lắm rồi.”
Nghe vậy, Baek Eun-sung liền nở một nụ cười dịu dàng.
Dù tôi không trực diện với nụ cười đó, nhưng sống lưng vẫn nổi gai ốc. Sung Do-hyun thật sự rất ghét nụ cười đó. Mỗi khi cần điều gì, Baek Eun-sung lại tận dụng vẻ ngoài ưa nhìn của mình để quyến rũ người khác.
“Người chịu khổ không phải em, mà là Thợ săn Sung Do-hyun.”
‘…Là mình?’
Khi nghe tên mình vang lên, tôi vô thức nhíu mày. Tôi chạm mắt với Baek Eun-sung đang cười với tôi, và không thể không đứng sững tại chỗ.
‘Rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy?’
Ngay lúc định hỏi hắn đang nói cái gì, tôi nhận ra nét mặt của Baek Ji-sung đã cứng đờ lại. Trái ngược với đó là nụ cười rạng rỡ của Baek Eun-sung, khiến tôi không nhịn được mà bật cười chua chát.
‘Mình đang bị kéo vào mâu thuẫn anh em đấy à?’
Tôi đã cố gắng hết sức để gạt bỏ vụ bắt cóc Baek Ha-min, vậy mà Baek Eun-sung lại cố tình lôi chuyện đó ra. Có vẻ như hắn dùng tôi không phải vì thật lòng biết ơn, mà là để hạ thấp Hiệp hội Baekwoo… cảm giác chính là như vậy.
Tuyệt thật. Cảm giác như một đống rác.
“Eun-sung à.”
“Không sao đâu, anh. Để em lo.”
Baek Eun-sung bước lên phía trước. Rõ ràng là hắn đang cười, nhưng trong nụ cười đó có điều gì đó không ổn. Sự trơ trẽn ấy khiến tôi rùng mình vì bực bội. Tên này lại giở trò nữa rồi… Tôi cắn môi, lườm hắn. Đáp lại, Baek Eun-sung tránh ánh mắt tôi rồi đưa mắt nhìn quanh.
“Gần đây đã xảy ra một chuyện đáng tiếc tại Hiệp hội Baekwoo.”
Dù hàng mi hắn cụp xuống, toàn thân lại phát ra một khí tức u ám đến mức Asil phải hiện hình, vòng tay ôm lấy chân tôi như thể đang bảo vệ, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt phức tạp của những người xung quanh.
“Lần đó, tôi không thể phản ứng kịp, nhờ có sự cố gắng của Thợ săn Sung Do-hyun mới giải quyết được. Nhưng nếu ai dám đụng vào Ha-min hay Kyung-min một lần nữa, không chỉ tôi mà cả Hiệp hội Baekwoo cũng sẽ đáp trả gấp nhiều lần.”
Vừa nói dứt, Baek Eun-sung liền nở nụ cười rạng rỡ, nâng cao ly champagne trên tay. Thật sự luôn, sao lại đi nâng ly chúc mừng sau khi vừa đe dọa người ta?
Tôi liếc nhìn những người đang ngó nhau rồi cũng nâng ly, sau đó lập tức tập trung lại tinh thần.
Sau khi tìm thấy vài món cổ vật nữa, tôi định liên lạc với Thợ săn từ Hiệp hội thì cảm thấy một ánh nhìn từ đôi mắt màu hồng phấn dán chặt vào mình. Tôi nhíu mày ra mặt.
‘Nhìn gì mà nhìn?’
Tôi bặm môi, quan sát khi Baek Eun-sung lại nâng ly một lần nữa.
“Và…”
Và?
“Nếu ai dám đụng đến Thợ săn Sung Do-hyun, người đã bảo vệ Ha-min nhà chúng tôi, thì cũng…”
Tên tôi phát ra từ gương mặt xinh đẹp đó, và tôi không còn nhớ rõ chuyện gì xảy ra sau đó.
Vì cơ thể của Sung Do-hyun, khi đã thực sự nổi giận, đã phản ứng như muốn hét vào mặt hắn rằng: ai cho anh cái quyền bảo vệ tôi? Dù đang trong cơn bùng phát, tôi vẫn không quên tóm được vài Thợ săn đã giấu cổ vật và lén vào trong.
Cuối cùng tôi bị cưỡng chế rút lui, trên đường về còn bị Hiệp hội gọi lại, và tôi đã phải xả giận lên Chủ tịch Hiệp hội một trận cho đã.
Phải, lúc nào cũng vậy.
Baek Eun-sung luôn là người nở nụ cười tươi tắn, đóng vai kẻ tử tế quan tâm đến đồng đội, còn Sung Do-hyun thì bị khắc họa là kẻ yếu cần được bảo vệ. Sau khi cào rách lòng tự tôn của tôi như vậy, hắn chỉ cần đợi tôi nguôi giận.
Và như thường lệ, khi tôi mất bình tĩnh, Baek Eun-sung sẽ bình thản dọn dẹp mớ hỗn độn rồi cười nói: “Cậu ổn mà.” Bằng cách đó, hắn xây dựng hình ảnh tốt đẹp của bản thân, đồng thời cô lập Sung Do-hyun ngày càng sâu hơn trong giới Thợ săn.
Bản thân Sung Do-hyun vốn dĩ đã có lý do để ghét Baek Eun-sung.
Khi đang suy ngẫm về những chiêu trò của tên cáo già Baek Eun-sung, tôi chợt bị một giọng nói sắc lẹm làm giật mình.
[Chú ơi! Chú có nghe không đó?]
“Nghe rồi.”
[Em muốn chú chạm vào chú Eun-sung nữa!]
Baek Ha-min rên rỉ một hồi rồi nói tiếp bằng giọng nghiêm túc rằng chú của mình cũng đang rất đau. Tôi mới chạm vào chú con không lâu, nên chắc giờ không còn đau nữa đâu. Tôi lơ đãng đáp, nhưng khi Baek Ha-min nhắc đến bài kiểm tra cuối tháng sắp tới tại Học viện, tôi lập tức chú ý.
[Em thật sự muốn đánh bại Do Yu-dam…]
“Nhóc ấy lớn hơn em ba tuổi đấy. Phải gọi là anh chứ.”
[Ờ… anh Do Yu-dam…]
“Đúng rồi.”
[Anh Do Yu-dam sẽ được Thợ săn Jeon Ji-yoon trông coi, còn Jiyul-ie thì có chú Ji-hwan, nhưng còn Ha-min thì ai trông…]
“Từ từ đã, người giám hộ được phép vào dự kiểm tra à?”
[Có ạ. Họ nói lần này có lớp quan sát, kết quả có thể sẽ làm thay đổi lớp học của tụi em.]
Giọng đầu dây bên kia nghe trầm xuống rõ rệt. Tôi im lặng một lúc, nét mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Nếu học sinh vượt qua kỳ kiểm tra đánh giá, họ sẽ được công nhận là Thợ săn và được phép vào hầm ngục, dù còn nhỏ tuổi. Ngày gia đình nhà Baek vào hầm ngục mừng Kyung-min vượt qua kỳ kiểm tra, cũng là ngày Baek Ha-min bị bắt cóc.
‘Trong phần tiền truyện nguyên tác, Baek Ha-min có vượt qua kỳ kiểm tra không nhỉ?’
Tôi không chắc.
Tôi vốn không chú tâm vào chi tiết phần tiền truyện của nhân vật phản diện cho lắm.
Hmm. Tuy Ha-min có năng lực, nhưng cho một đứa trẻ bảy tuổi vào hầm ngục thì đúng là hơi quá.
Làm sao để quay về thế giới cũ nhanh nhất đây? Đang chìm trong suy nghĩ, tôi bị kéo về thực tại bởi tiếng thở dài của Baek Ha-min.
“Còn chú với Hội trưởng thì sao?”
[Cả hai đều bận cả…]
Giọng nói buồn rầu ấy bất giác gợi lại ký ức về “Sung Do-hyun” năm xưa. Khi cậu bé đứng lặng lẽ trong phòng thi, xung quanh là các phụ huynh tất bật tìm con, còn Baek Eun-sung thì đến cùng một đoàn rình rang.
Cậu ta ghen tị, nhưng vẫn giả vờ không để tâm, cố giữ thể diện. Thế nhưng, lòng tự tôn đáng thương đó chẳng kéo dài được bao lâu. Sau khi vượt qua kỳ kiểm tra, Baek Eun-sung nhận được quà tặng từ gia đình và các Thợ săn khác.
Dù cả hai đều vượt qua bài kiểm tra, tay “Sung Do-hyun” chẳng có gì trong tay cả.
Bị ám ảnh bởi cảm giác thua kém Baek Eun-sung, có lẽ từ lúc đ “Sung Do-hyun” đã bắt đầu chuyển từ oán giận sang thù hận.
0 Bình luận