Các chương
-
Dù vậy thì anh cũng chẳng phải kiểu đàn ông đào hoa sát gái gì cho cam. Tính cả thời tuổi teen bồng bột và những năm đầu đôi mươi thì anh cũng chỉ vắt vai vỏn vẹn ba mối tình. Tất nhiên, một con người lúc nào cũng sống khuôn phép, chuẩn mực như Cassian cũng từng có lúc nổi loạn, muốn phá vỡ nguyên tắc. Hậu quả của lần tình một đêm duy nhất trong đời là lãnh trọn một cú đấm trời giáng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Bà Penelope lẩm cẩm thật rồi sao. Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu Cassian. Nếu không phải lẩm cẩm thì sao bà ấy lại có thể thốt ra những lời hoang đường đến vậy. Sáng mai phải lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám cho bà ấy mới được. Nhìn ánh mắt đầy nghiêm trọng của chủ nhân, Penelope hít một hơi thật sâu "Hừm", rồi kiên quyết gật đầu. “Ngài thử nghĩ mà xem, thưa Bá…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Khi bóng tối dần buông xuống, chiếc xe lăn bánh trở về trên con đường cũ. Ngồi ở ghế sau như thường lệ, Cassian nhăn nhó, đưa tay day day ấn đường. Cơn đau nửa đầu chết tiệt. Cả ngày hôm nay đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như hai con mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi. Thà ngất quách đi cho xong nhưng cũng chẳng được. Anh không nhớ mình đã trải qua một ngày như thế nào. Chỉ lờ mờ nhận ra…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Bliss vừa nhai miếng nấm vừa chật vật né tránh ánh nhìn chằm chằm của Cassian. Việc ngó lơ ánh mắt bám riết không buông của anh ta trong suốt bữa ăn đúng là một cực hình. Dù đã cố dồn hết tâm trí vào việc nhai nuốt thức ăn nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn, ruột gan cồn cào cả lên. Anh ta cứ nhìn chằm chằm thế kia, không lẽ là vì biết thân phận thật của mình rồi? Ý nghĩ đó xẹt qua đầu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Không gian phòng ăn tĩnh lặng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng lanh canh của dao nĩa va vào đĩa. Ngồi ở vị trí chủ tọa như thường lệ, Cassian khẽ liếc nhìn Bliss đang ngồi phía bên phải. Dù mái tóc sau gáy bù xù như tổ chim - minh chứng rõ ràng cho việc cậu nhóc vừa mới ngủ dậy - nhưng phong thái dùng bữa lại vô cùng từ tốn, đúng chuẩn mực. Chắc Ashley Miller đã rèn giũa thằng nhóc khoản này rất…-
183,3 N • Ongoing
-
-
…Rốt cuộc là mình đang nghe cái quái gì thế này. Cassian chớp mắt ngơ ngác. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Penelope, anh vẫn không có cảm giác đây là hiện thực. Cuối cùng, anh day day ấn đường đang nhíu chặt, lên tiếng. “Penelope, vậy ý bà là.” Chưa kịp nói hết câu thì Penelope đã cướp lời. “Vâng, đúng vậy ạ. Bliss lặn lội đến đây là vì muốn gặp ngài. Cậu ấy muốn…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Cảm giác như có một luồng gió bấc lạnh buốt vừa quét qua sau lưng. Sống lưng ớn lạnh, toàn thân sởn gai ốc. Veronica nhận ra mình đã mắc bẫy của số phận mất rồi…. “Penelope, Penelope.” Đột nhiên, giọng nói của ngài Bá tước xuyên qua lớp màng ảo tưởng, kéo bà về với thực tại. Giật mình bừng tỉnh, bà thấy ngài Bá tước đang cau mày búng tay "Tách, tách" ngay trước mặt mình. “D-Dạ,…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Bản chất Nghe câu nói đó, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là mình sẽ bị cảnh sát điều tra. Lee Tae-seon đã đề cập đến 'lời In-ha từng nói' và gọi tôi là kẻ giết người. Rốt cuộc thì cuộc điều tra của cảnh sát đã không diễn ra, và cũng chẳng có ai nhắc đến chuyện đó với tôi... nhưng giờ tôi lại nhớ ra. Kể từ đó, tôi chưa từng gặp mặt Lee Tae-seon, mà hễ gặp là lại xảy ra xung…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Hơi thở bị nghẹn ứ bỗng chốc được giải phóng, nhưng không vì thế mà tôi có thể hít thở dễ dàng ngay lập tức. Giống như bị dìm mặt xuống nước và phải ngậm một cái ống nhỏ để thở, trong đầu tôi cứ bị choán ngợp bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không thở được nữa, rằng mình sẽ tuột mất cái ống và chìm nghỉm xuống đáy nước. Bóng tối mịt mù lại một lần nữa ập đến. Tầm nhìn…-
40,4 N • Ongoing
-
-
"Thú vị thật đấy." "...Sao, sao cơ ạ...?" "Chắc vì vốn là anh em sinh đôi nên mới thế chăng..." Tôi giật mình, rụt người lại rồi nhìn về phía anh ta. Nhờ có trang điểm nhẹ cho bữa tiệc nên trông cũng đỡ hơn, nhưng Lee Tae-seon với gương mặt nhợt nhạt và đầy vẻ mệt mỏi vẫn đang tựa đầu vào vô lăng như muốn chợp mắt. "Lần trước cậu đã nói rồi mà. Rằng cậu, đang bị hoang tưởng…-
40,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 89 90 91 … 102 Tiếp