Các chương
-
Ho-yeon há hốc miệng, ho sặc sụa vì cú đâm mạnh bạo từ bên dưới. Cảm giác xa lạ chưa từng có xâm chiếm lấy y khi nơi tư mật bị nong rộng đến cực hạn. Vách thịt cố gắng co rút lại theo bản năng, nhưng lại như đang thèm khát nuốt trọn lấy quy đầu khổng lồ kia. Nhiệt lượng truyền đến không phải qua da thịt hay kinh mạch, mà len lỏi trực tiếp từ sâu trong nội tạng. Tiếng thở dốc như…
-
Tôi không chạy trốn ngay lập tức, cũng chẳng lao vào chặn con yêu quái đang đè lên Tae-ha, chỉ biết há miệng ra một cách ngẩn ngơ. "...A.." Lạ thật, rõ ràng kế hoạch đã thành công mà. Tôi thầm nghĩ trong cơn mơ hồ. Mọi việc diễn ra đúng như dự tính, vậy mà con yêu quái lại tỉnh dậy. Dù bọn chúng không chạy ngay mà đứng đó nói chuyện, nhưng thời gian ấy vẫn quá ngắn để con yêu quái hồi…-
36,8 N • Ongoing
-
-
"Đòi giao dịch trong khi đang bóp cổ ta, đây là uy hiếp đấy à?" Dù tay Wi Ho-yeon đang quàng quanh cổ Mu-gyeong nhưng chẳng có chút đe dọa nào. Ngược lại, bàn tay trắng muốt ấy đặt trên cần cổ nổi gân xanh của Mu-gyeong trông như đang gặp nguy hiểm thì đúng hơn. "Ông... ấy bảo phải tìm Cực Âm Chi Thể để chữa Cửu Dương Tuyệt Mạch cho Giáo... chủ." "Bên ngoài đồn đại thế à. Nhưng không phải…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“Có cái gì mà không được, vứt đi, nguy hiểm lắm.” Nhìn Cassian dứt khoát quăng xa cái "vũ khí" của mình, Bliss tức tối gào lên. “Anh tưởng tôi tự dưng làm thế chắc? Tôi định tiêu diệt kẻ ác cơ mà! Cái đồ ác quỷ, cái thứ ma quỷ ẩn nấp trong nghĩa địa ấy!” Nghe Bliss hét lên, Cassian bật cười khẩy. “Có mà cậu bị ma nhập thì có.” Thấy anh ta tỏ thái độ dửng dưng không tin…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Hữu Hộ pháp Il Gang-gun gấp quạt tách một cái dứt khoát. Mấy hôm trước, Jang-un đến Hộ Pháp Đường truyền lệnh chuẩn bị lễ Nhập Giáo. Hỏi ai nhập giáo, hắn bảo là Wi Ho-yeon. Cũng chẳng ngạc nhiên mấy. Wi Ho-yeon được hầu hạ Giáo chủ bấy lâu, cảm động trước uy danh Thiên Ma mà xin gia nhập cũng là lẽ thường. Il Gang-gun chỉ nghĩ "đến lúc rồi" và hăm hở chuẩn bị. Thế mà giờ Tả Hộ…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Giá mà câu chuyện dừng lại ở đó thì hay biết mấy, nhưng Hầu tước lại không có ý định dừng lại. “Vậy là cậu và đứa trẻ đó tình trong như đã mặt ngoài còn e chứ gì. Đúng không? Lý do là gì thế? Một người vừa là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước, lại vừa đĩnh đạc, chín chắn như cậu thì làm gì có ai nỡ chối từ. Hội quý bà phu nhân hễ cứ tụ tập là lại lôi cậu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Lão nhân nhìn Mu-gyeong, gương mặt thoáng hiện vẻ thê lương rồi nhanh chóng bị che lấp bởi một nụ cười giả tạo. "Bái kiến Giáo chủ." Lão không hề có động tác chắp tay bái kiến thông thường, cũng chẳng giữ lấy lễ tiết tối thiểu dành cho Thiên Ma. Thế nhưng gã vẫn thản nhiên nốc cạn chén rượu. "Để tiểu nhân rót cho người một chén." Lão tiến lại gần, bàn tay nắm lấy bình rượu…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Nó ở đâu, ở đâu rồi……." Mặc kệ cái lạnh cắt da cắt thịt, San-san vẫn kiên trì lục tung tẩm điện Đông bối điện cũ của mình. Y nhớ rõ ràng đã cất nó ở đâu đó mà giờ chẳng tài nào nhớ nổi. Chịu đựng cái rét run người, y hì hục lục lọi suốt hơn một tuần trà. Cuối cùng, trong ngăn kéo cạnh chiếc ghế Thái sư, y cũng tìm thấy thứ mình cần. Đó là một chiếc cẩm nang nhỏ xíu,…-
318,4 N • Completed
-
-
Bà Penelope lẩm cẩm thật rồi sao. Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu Cassian. Nếu không phải lẩm cẩm thì sao bà ấy lại có thể thốt ra những lời hoang đường đến vậy. Sáng mai phải lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám cho bà ấy mới được. Nhìn ánh mắt đầy nghiêm trọng của chủ nhân, Penelope hít một hơi thật sâu "Hừm", rồi kiên quyết gật đầu. “Ngài thử nghĩ mà xem, thưa Bá…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 77 78 79 … 102 Tiếp