Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên May mắn thay, là khách nên bọn họ không động vào tôi, thế nên hồi nhỏ, mọi rắc rối đều đổ lên đầu Seo Hae-young. Tôi nhanh chóng chạy vào căn phòng mà các chị gái thường dùng rồi kiểm tra đồng hồ. Mới chỉ vừa qua một phút. Phòng của Seo Ga-young, chị gái thứ hai của Seo Hae-young, là nơi tôi rất quen thuộc. Seo Ga-young lúc nào cũng cưng chiều tôi như cún con. Chị ấy thường hay ném đồ đi rồi…
    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên "Cha của nàng ta đúng nghĩa là cánh tay phải đắc lực của Park Je-mun. Là loại người chủ bảo chết là răm rắp giả vờ chết, có bắt mổ bụng moi gan cũng chẳng từ nan. Cớ sao Bệ hạ lại cứ phải chọn con gái của kẻ gian xảo đó làm gì." "..." "Nếu Hoàng hậu còn sống, ngài ấy sẽ mắng Bệ hạ một trận vì sai lầm này đấy." "Trẫm biết." "Sự nghi ngờ của Tể tướng ngày càng sâu sắc. Cha…
    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên "Ah, Mẹ kiếp... chặt quá..." "Khư... Ực..." Huyn-woo đẩy mạnh vào, đường máu cổ hiện rõ mỗi khi duong vat ra vào, đồng thời cùng nhịp với Tae-kyum. Anh ấy vươn tay vặn núm vú cứng rắn tôi rên rỉ, hai chân co quắp lại. Nhìn thấy duong vat cương cứng giữa hai đùi, Hyun-woo liếc nhìn rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên núm vú trước khi dùng ngón cái và ngón trỏ bóp chặt, xoắn như muốn bóp nát chúng, đồng…
    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên Shin-bi vặn lại bằng một giọng chua chát. Những cảm xúc ả dành cho Hoàng đế vô cùng phức tạp. Đã từng khắc khoải yêu thương, cũng đã từng đằng đẵng oán hận. Bao năm tháng trôi qua, những cảm xúc ấy quấn lấy nhau thành một mớ bòng bong, chẳng còn nhận ra hình thù gì nữa. "Người vẫn luôn biết tính khí bệ hạ đôi khi rất nóng nảy mà. Một khi đã phật lòng thì ngài ấy chẳng nể nang ai…
    • Chương 19 bìa
      bởi Chung Seiker Cậu thận trọng bước vào phòng. Trong khoảnh khắc, câu nói lúc nãy của giám đốc về việc có mùi lại hiện lên, khiến cậu một lần nữa xấu hổ. Thật khó để nhìn thẳng vào anh ta, dù lần này là vì một lý do hơi khác mọi khi. Cho đến giờ, anh ấy đã nhiều lần gọi cậu đến gần, tiếp xúc sát sao, thậm chí còn liếm cả cằm cậu... Liệu trong suốt thời gian đó, mình có mùi rất nặng không? Anh…
    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên Chẳng mấy chốc, hai má và cả khuôn mặt cậu nhóc đã đỏ gay gắt lên. Cassian vội vã cho cậu uống ngụm nước để kìm lại cơn khóc, nhờ vậy mà những giọt nước mắt cũng ngừng rơi, nhưng thay vào đó là những tiếng nức nở nấc lên từng hồi. Nhìn đứa trẻ vì khóc quá nhiều mà thở hồng hộc, không thể hô hấp bình thường, một cảm giác trống rỗng bỗng chốc xâm chiếm tâm trí anh. Mình đang…
    • Chương 19 bìa
      bởi Hoang Dã My Cuối cùng, Gong Hyeok-rin cũng đành bỏ cuộc trước màn tấu nhạc cọc cạch và đặt cây tỳ bà xuống. Huynh ấy gãi má đầy vẻ ái ngại rồi cất lời. "Sư đệ à, dạo này đệ cứ hay thở dài với vẻ mặt đầy muộn phiền. Nhìn đệ như vậy, ta thấy lo lắng lắm, không thể cứ mặc kệ được." "...Đệ có biểu hiện vậy sao?" "Và đệ cũng hay gảy đàn tranh một mình nữa, đúng không? Ta tuy không…
    • Chương 19 bìa
      bởi Chung Seiker 'Mình lướt mạng xã hội nhiều quá rồi chăng?' Vào khoảnh khắc đó, danh sách những câu thoại tiếp theo của Un thoáng xẹt qua trong đầu tôi như thế này. Số 1. Nương nương, là con gái nha. Số 2. Ta bị thiến rồi sao. Số 3. Cậu chỉ còn sống được 3....... ba, ba ngày nữa thôi sao? À không. 3, 2, 1....... Hết giờ. Chết chắc. Do-yul ực một tiếng nuốt nước bọt, tôi trừng mắt nhìn Un. Số 1…
    • bởi Chung Seiker “Cho đến tận giờ, ta chưa từng thấy kẻ nào giống như huynh cả.” Ta cũng vậy mà thôi... Ho-yeon nghĩ, nếu y không đến Ma Giáo, hẳn y cũng chẳng bao giờ có cơ hội gặp được Mu-gyeong. Và cho đến tận lúc này, y cũng chưa từng thấy nam nhân nào giống như gã. Đối với y, gã là một tồn tại độc nhất vô nhị. Thế nhưng, đôi môi y lại cứng đờ, không sao thốt nên lời. Y cảm giác như thể cơ…
    • Chương 19 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi vỗ vỗ xuống sàn, Hyun-woo khẽ cười như trút bỏ được gánh nặng rồi ngồi xuống cạnh bên. Tôi và Hyun-woo cùng chia nhau gối đầu lên đùi và bắp chân của Tae-kyum. Mặc cho anh ta càu nhàu rằng nặng quá, cả hai chúng tôi vẫn ôm chặt lấy một bên chân anh ta mà cố thủ, rồi cùng bật cười khúc khích. Tae-kyum bực dọc một hồi lâu rồi cũng đành bỏ cuộc mà thả lỏng cơ thể. Ngoại trừ Seo…
    Ghi chú