Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 81 bìa
      bởi Chung Seiker San-san mân mê món đồ trong tay, dòng suy nghĩ trôi dạt về cuộc chạm trán vừa rồi. "À, mẫu hậu." Yoon vừa mới quay lưng bước đi, bỗng dưng đổi ý quay ngoắt lại, tiến về phía San-san. Hắn đưa ra một vật gì đó trước mặt y. "Lúc dạo quanh chợ thấy món này, nhi thần nghĩ chắc mẫu hậu sẽ thích." Nói xong, hắn nở một nụ cười rạng rỡ. San-san lóng ngóng nhận lấy, ánh mắt ngơ ngác nhìn…
    • bởi Chung Seiker "Hee-woon à, khoan đã!" Trái ngược với nụ cười hớn hở của Hee-woon, Ho-yeon vội vàng gọi giật lại. Hee-woon quay lại nhìn y với ánh mắt thắc mắc. "Cầm nhiều tiền thế ra ngoài nguy hiểm cho các con lắm." Ho-yeon trách nhẹ Mu-gyeong, gắng gượng nhích người định lấy lại chiếc túi. "Sư thúc đừng lo ạ. Lúc nào bọn con ra ngoài cũng có các cô chú Tuyết Ảnh Đội đi theo bảo vệ mà." Hee-woon…
    • bởi Chung Seiker Thực chất, ai nấy đều muốn gọi nó là Quảng Mã, nhưng vì đây là ngựa của Giáo chủ nên nó mới được ban cho cái tên mỹ miều là Quảng Thiên Hắc Mã. “Vậy thì còn đứng đó làm gì, mau cử người đến Thôn Vụ Khê đi chứ!” “Ta đã sớm phái người đi rồi! Hơ hơ hơ!” Tả Hộ pháp bật cười sảng khoái, tuyên bố lần này mình sẽ thắng. Từ lâu, việc ai tìm thấy vị Giáo chủ thường…
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker “Giám đốc ư? Ừ. Lúc mới vào làm ở đây có uống. À, và thỉnh thoảng khi tụ tập liên hoan cũng có uống.” “Chắc giám đốc uống giỏi lắm nhỉ.” “Ừ. Nghe nói chưa ai thấy giám đốc say bao giờ.” Vô tình trao đổi những câu như vậy, Amin chợt nhận ra mình lại đang nghĩ về giám đốc nữa rồi. Vì thấy quá sức và mệt mỏi khi đầu óc chỉ toàn nghĩ về giám đốc, cậu đã níu kéo Hyun-soo và…
    • Chương 14 bìa
      bởi Chung Seiker “…….” Đến mức đó… cậu chưa từng mong muốn điều đó. Chỉ là nếu phải bị trói một mình ở đây, cậu chỉ muốn có một chút khe hở để thở thay vì dây cáp không cho phép dù chỉ 1mm khoảng trống. Nhưng giờ đây không thể nào rút lại được. Amin đành từ từ gật đầu với cái đầu không chịu cúi xuống. Anh ta cười như thể thấy vô lý. “Haha… không biết tìm đâu ra đứa khó chịu thế…
    • bởi Chung Seiker "Ta đã chết ư......?" Trong mắt Wi Ho-yeon vẫn ánh lên ngọn lửa xanh, nhưng không còn chút sức nóng nào. Tấm lụa nơi cổ áo bị bàn tay Ho-yeon vò nát không thương tiếc. Đáng lẽ ra y phải phủ phục dưới chân Giáo chủ Mu-gyeong ngay lúc này để xin tha thứ cho thái độ vô lễ bấy lâu, nhưng nỗi uất ức bị phản bội còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi, khiến y không tài nào buông tay được. Khi Ho-yeon định…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên “Thợ săn Sung Do-hyun?” Đám bắt cóc vốn đang căng thẳng, nhìn tôi với vẻ nhẹ nhõm. Ngược lại, khuôn mặt của Baek Ha-min lại cứng đờ. Dù đầu cậu ấy nhỏ như vậy, nhưng có vẻ cậu nhóc không nghĩ rằng tôi đứng về phía mình. “Haha.” Mấy tên thợ săn cười gượng, rồi bắt đầu tiếp tục công việc. Đúng vậy, chúng chắc hẳn nghĩ rằng tôi – Sung Do-hyun, người ghét cay ghét đắng Baek…
    • Chương 17 bìa
      bởi Ly Thiên Hơi thở bị nghẹn ứ bỗng chốc được giải phóng, nhưng không vì thế mà tôi có thể hít thở dễ dàng ngay lập tức. Giống như bị dìm mặt xuống nước và phải ngậm một cái ống nhỏ để thở, trong đầu tôi cứ bị choán ngợp bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không thở được nữa, rằng mình sẽ tuột mất cái ống và chìm nghỉm xuống đáy nước. Bóng tối mịt mù lại một lần nữa ập đến. Tầm nhìn…
    • Chương 35 bìa
      bởi Ly Thiên Thay vì rơi lệ, tôi gật đầu nhẹ và ôm lấy đầu Tae-kyum. Tôi giấu đi khuôn mặt nhăn nhó và nắm chặt chiếc áo phông đang cầm trong tay. "Haa, ưm......." "Mẹ kiếp, nói đi nào....... Hửm? Tôi hỏi cậu có sướng không?" Bắp đùi tôi mỏi nhừ vì phải mở rộng để tiếp nhận duong vat của Tae-kyum. Khi tôi không trả lời, những chuyển động càng lúc càng nhanh và dai dẳng hơn. Quy đầu đâm sâu vào nơi…
    • Chương 63 bìa
      bởi Chung Seiker Yeo Jae-won cúi gằm mặt, cất giọng mệt mỏi như đang lẩm bẩm. Nhìn hắn lúc này, A-nok lại thấy bóng dáng của chính mình trong quá khứ hiện về. Nếu có thể quay ngược thời gian để gặp lại mình của ngày xưa, y chỉ muốn nói với bản thân rằng: Đừng làm vậy. Dù sao thì người đó cũng sẽ không bao giờ yêu mình đâu, vậy nên thà đừng trao đi mảy may tình cảm nào còn hơn. Dù đã sống lại một…
    Ghi chú