Các chương
-
Tự tay làm bữa tối là một hành động bốc đồng của tôi. Đã ba ngày kể từ khi đón Lili về, Lee Tae-seon gần như không về nhà. Nhưng với tính cách không thích ngủ ở ngoài, anh ta có thói quen nhất định phải về nhà tắm rửa và ngả lưng lên giường vào ngày thứ ba. Có thể là công cốc, nhưng tôi vẫn muốn nấu một bữa cơm nóng hổi. Tôi đã cho bếp trưởng tan làm sớm để tự tay làm tất cả,…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nín lặng không nói nên lời. Hễ bị dồn ép hay trách mắng là đầu óc tôi lại trống rỗng chẳng nói được câu nào, đó là tật xấu của tôi. Cũng vì thế mà tôi luôn bị mắng nhiều hơn. Vậy mà vẫn không sửa được. Cả những đầu ngón tay đau nhức cũng trở nên lạnh toát. Có vẻ bực bội, Lee Tae-seon tăng tốc độ xe một chút. Tiếng động cơ gầm lên như đang hối thúc…-
40,4 N • Ongoing
-
-
May mắn thay, tình trạng cánh tay không nghiêm trọng như vẻ ngoài sưng tấy. Đúng là phong cách của tôi, hễ đau một chút là luôn làm quá lên. Chấn thương dây chằng này chỉ khoảng hai tuần là khỏi, nhưng bác sĩ bảo phải cẩn thận mới mau lành nên bắt đeo thêm nẹp bảo vệ, kể ra cũng hơi đáng tiếc. Thấy tôi đeo nẹp bước ra, Lee Tae-seon thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi anh ta quay đi không nói một…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Chuyện tôi bị thương ở tay đúng là do Lee Tae-seon đẩy ngã. Nhưng Lee Tae-seon cũng có lý do bất khả kháng, nên đó không phải là lỗi của anh ta. Anh ta tìm đến Giáo sư Jang và đưa tôi đến Bệnh viện Đại học Inhyun, giống như mỗi khi tôi bị ốm lúc ở cạnh anh ta trước đây. Vì anh ta biết bác sĩ chủ trị lâu năm của tôi và Yoon In-ha chính là vị giáo sư đó. Nghe nói dạo trước giáo sư bị ngất…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Phù uu. Chỉ khi yên vị trong xe, Cassian mới thực sự có được không gian riêng tư. Anh nhắm mắt, ngửa cổ ra sau và trút một tiếng thở dài nặng nề. Dù sự việc chỉ mới diễn ra vài giờ nhưng anh cảm thấy mệt mỏi như thể đã qua mấy ngày liền. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nhưng tâm trí vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Còn quá nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ. Cái sự hiểu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Giá mà câu chuyện dừng lại ở đó thì hay biết mấy, nhưng Hầu tước lại không có ý định dừng lại. “Vậy là cậu và đứa trẻ đó tình trong như đã mặt ngoài còn e chứ gì. Đúng không? Lý do là gì thế? Một người vừa là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước, lại vừa đĩnh đạc, chín chắn như cậu thì làm gì có ai nỡ chối từ. Hội quý bà phu nhân hễ cứ tụ tập là lại lôi cậu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Ý ngài là sao ạ….” Cassian cười gượng, ngập ngừng lên tiếng. Hầu tước chậm rãi lắc đầu. “Cậu không cần phải giấu giếm làm gì, đến tầm tuổi của ta rồi thì có những chuyện chẳng cần nói ra cũng tự hiểu được.” Nói đoạn, ông vuốt ve chòm râu được cắt tỉa cẩn thận. “Tất nhiên ta cũng hiểu vì sao cậu lại muốn giấu. Đứa trẻ đó là Omega đúng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Khuôn mặt Hầu tước hướng về phía Cassian vô cùng căng thẳng và nghiêm nghị. Cũng phải thôi, Cassian thầm nghĩ. Trong một bữa tiệc thượng lưu, nơi quy tụ toàn những nhân vật tầm cỡ được chắt lọc kỹ càng, ai mà ngờ lại xảy ra một màn ẩu đả náo loạn nhường này cơ chứ. Đã thế, đích thân ông ấy lại còn bị con Capybara điên đó giật gậy hành hung. Tuy anh đến đây với mục đích chính…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“La la la, la la la.” Penelope đội chiếc mũ ngủ, vui vẻ ngân nga hát trên đường về phòng ngủ. Ngày mai chắc mình có thể nướng thêm 30 phút. Để hai người họ có thêm thời gian mặn nồng. Đi dự tiệc về chắc chắn hai người đã có một đêm cuồng nhiệt, giờ chắc đang mệt lả rồi. Kiểu gì sáng mai cũng phải ngủ nướng đến trưa cho xem. Dù sao thì ngài Bá tước cũng có lịch trình, cứ tầm 10…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Cái, cái quái gì vậy?” Eina bàng hoàng thốt lên một tiếng cảm thán. Ngay lúc đó, hình ảnh Bliss xẹt qua trong đầu Cassian khiến mặt anh biến sắc, tái mét. “Cassian, đứng lại! Cassian!” Mặc kệ tiếng gọi với theo của Eina, anh đã ba chân bốn cẳng chạy thục mạng. Lỡ cái thằng nhóc đó xảy ra chuyện gì thì sao? Biết ngay là không nên vứt nó lại một mình mà. Đáng lẽ mình có thể hẹn Eina…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 70 71 72 … 102 Tiếp