Các chương
-
"Nội quan Seok." "Có nô tài ạ." Trái với giọng nói lạnh lùng, sắc bén của Yeo Jae-won, Nội quan họ Seok vẫn điềm nhiên đáp lời, như thể vẻ hoảng hốt, bối rối lúc nãy chưa từng tồn tại. "Đuổi hết mọi người ra ngoài cho ta." "Nhưng thưa Điện hạ……" "Bảo toàn bộ hạ nhân của ta và Vương phi lui hết ra ngoài thư phòng." Chẳng lẽ ngài ấy định đóng cửa đánh người thật sao. Nội…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Khi trời đã tối hẳn, cả hai cùng tiến vào trong hang động. Lúc mới đến đây, Wi Ho-yeon đã giật mình kinh hãi khi phát hiện một bộ hài cốt bên trong, nhưng nhờ tấm chăn mà người quá cố từng dùng lúc sinh thời, y đã có thể tránh được cái lạnh. Chẳng rõ vì lý do gì mà người ấy lại đón nhận cái chết cô độc trong hang động này, nhưng y vẫn cầu nguyện cho vong linh người đã khuất và đắp…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Hơ." Người đàn ông đọc lướt qua bức thư, bất giác bật cười chua chát. Hắn lấy đá đánh lửa trong ngực áo ra, châm lửa đốt trụi bức thư ngay trong góc hẻm tối. Đúng lúc đó, từ trong bóng tối của con hẻm, một kẻ trùm chiếu rách rưới che kín mặt mũi nhảy bổ ra, lên tiếng. "Chang Yoon-seo đại nhân cuối cùng cũng hạ quyết tâm rồi nhỉ?" "...!" Người đàn ông giật bắn mình, vội…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Cha của nàng ta đúng nghĩa là cánh tay phải đắc lực của Park Je-mun. Là loại người chủ bảo chết là răm rắp giả vờ chết, có bắt mổ bụng moi gan cũng chẳng từ nan. Cớ sao Bệ hạ lại cứ phải chọn con gái của kẻ gian xảo đó làm gì." "..." "Nếu Hoàng hậu còn sống, ngài ấy sẽ mắng Bệ hạ một trận vì sai lầm này đấy." "Trẫm biết." "Sự nghi ngờ của Tể tướng ngày càng sâu sắc. Cha…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Ho-yeon một tay bám vào thân cây, cúi đầu nhìn xuống. Lộp cộp, tiếng bước chân ngựa ngày một gần. Đôi mắt con ngựa mở to hơn bình thường. Thay vì lòng trắng, tròng đen của Tae-pyeong lúc này lộ rõ mồn một. Cứ như thể nó cũng đang hoảng hốt trước những gì mình đang thấy, chẳng khác nào một con thú hoang vừa phát hiện ra điều kỳ lạ. Con ngựa to lớn gấp rưỡi những con ngựa bình thường,…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Nữ nhi ôm ấp dã tâm ngút trời, bậc làm cha sao có thể an phận thủ thường. Từ lâu, Park Je-mun đã quá am hiểu bè lũ xu nịnh, bám đuôi quyền lực như ruồi nhặng bu quanh miếng mồi ngon. Đại nghiệp này cần đến rất nhiều yếu tố, nhưng rắc rối nhất vẫn là người kế thừa ngai vàng. Sau hoàng quyền, người kế vị chính là vấn đề sống còn, nhưng trớ trêu thay, Park Je-mun lại không có mụn con gái…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Bản chất Nghe câu nói đó, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là mình sẽ bị cảnh sát điều tra. Lee Tae-seon đã đề cập đến 'lời In-ha từng nói' và gọi tôi là kẻ giết người. Rốt cuộc thì cuộc điều tra của cảnh sát đã không diễn ra, và cũng chẳng có ai nhắc đến chuyện đó với tôi... nhưng giờ tôi lại nhớ ra. Kể từ đó, tôi chưa từng gặp mặt Lee Tae-seon, mà hễ gặp là lại xảy ra xung…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Nhưng nét gượng gạo ấy cũng nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Ai trong cái hoàng cung này mà chẳng biết Bệ hạ sủng ái Long Hoa Quý phi là thế, nhưng thực chất người ngự trị trong trái tim ngài vẫn luôn là Hoàng hậu. Và người thấu hiểu điều đó hơn ai hết, chẳng ai khác ngoài Park Ki-jun. Ngoài Nguyên, chẳng ai bắt gặp tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt hắn. Quý phi điềm nhiên đáp…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra khẽ nhíu mày khi đảo mắt nhìn quanh một lượt. Chẳng có nơi nào có thể khiến y vừa mắt. Đối với y, những thân hình trần truồng kia trông thật gớm ghiếc chứ chẳng có gì gọi là gợi cảm, nên y quay sang trừng mắt nhìn Dang Ran-yeong và lên tiếng bằng một giọng điệu lạnh lẽo tự nhiên. "Đừng nói với ta đây là thứ ngươi muốn cho ta xem đấy nhé?" "Không, dĩ nhiên là không rồi. Nhìn…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Nếu ai đó biết được sự thật này, hẳn sẽ lắc đầu không tin, cho rằng đó là điều vô lý. "Người đam mê đấu tập như Baek Ri Cheong-ra, lại thích bị người khác đánh bại? Sau khi đã hạ gục hết các đồng môn và sư huynh trong Nguyệt Hồ Tông?" Dĩ nhiên, y không đơn thuần chỉ thích bị đánh bại. Cách thức thất bại mà y ưa thích đi kèm với nhiều điều kiện khắt khe. Và cuộc chạm trán gần…-
277,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 68 69 70 … 102 Tiếp