Các chương
-
Do-yul ngây người, miệng khẽ há, ngẩn ngơ ngước nhìn mỹ nhân, không, ngước nhìn Un. Dù chẳng có sức mạnh vật lý, nhưng gương mặt ấy vẫn như tát mạnh vào đầu tôi, đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn. Đôi mắt Do-yul khẽ run, chậm rãi mở miệng hỏi: “Vậy… tên, không, danh tính của ngài…” “Un.” “…Là Un có nghĩa là vận chuyển?” “Là Un của mây…-
36,8 N • Ongoing
-
-
"Ưm, không chịu đâu. Ôm Bệ hạ ấm lắm cơ." "Nhanh lên." "Oa, Bệ hạ ơi. Quý phi nương nương bắt nạt con." "Sao cơ? Bắt nạt á?" "Vâng ạ!" Câu trả lời chắc nịch của đứa trẻ khiến Ki-jun cứng họng trong giây lát. Vẻ mặt sững sờ của hắn buồn cười đến mức Hae-eon bất giác phì cười. Thấy Hae-eon tự nhiên mỉm cười, Ki-jun lấy ngón tay chọc chọc vào má Nguyên, gặng hỏi. Đứa trẻ…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Khác với dự đoán, bàn tay người đàn ông không tát vào gáy hay đánh vào má Amin. Giật mình như bị điện giật, Amin mở mắt. Mu bàn tay hắn đã chạm vào má cậu. Nhưng chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó, anh rút tay lại và nghiêng mặt một góc khó nhận ra. “Có sốt không.” Anh nói với giọng trầm thấp rồi vẫy tay về phía bọn đàn ông. Sang-cheol đang nín thở nhìn anh vội vàng chạy đến với vẻ mặt…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Ở kiếp trước, cái ngày A-nok rời khỏi quê hương là một ngày ngập tràn ánh nắng xuân ấm áp, dịu dàng ôm ấp vạn vật. Lần đầu tiên trong đời bước ra khỏi ranh giới Bạch Gia phủ, chuyến hành trình ròng rã nửa tháng trời trên xe ngựa đã vắt kiệt sức lực của A-nok. Chưa từng phải nếm trải cảnh lặn lội đường xa đã đành, cỗ xe ngựa mà Bạch Gia vương phi ban cho như một sự bố thí cũng…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Giọng nói của Hoàng đế trầm hẳn xuống, nhuốm màu nhục dục cao trào khi buông lời đe dọa San-san. Cơ thể gầy guộc run rẩy giữa hai đùi hắn trông vừa đáng thương, vừa tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Chẳng hiểu hôm nay lồng ngực hắn đã bao lần nhức nhối thứ cảm giác này. Chính thứ sinh vật nhỏ bé này cứ liên tục khiến hắn như vậy. Hoàng đế lại phủ môi xuống…-
318,4 N • Completed
-
-
Kể từ lúc bước chân vào hoàng cung này, đây là lần đầu tiên Hae-eon bắt gặp một ánh mắt hiền từ đến vậy trên gương mặt Quý phi khi hắn nhìn Nguyên. Hắn ấn nhẹ một tay lên đầu đứa trẻ, buông lời trách móc nhẹ nhàng. "Chậc. Dạo này lười biếng nên học chữ mới chậm chạp thế này đây." "Nhưng mà mấy đứa cùng đợt với con là So-yoon với Dong-baek có biết chữ nào bẻ đôi đâu mà vẫn…-
131,9 N • Ongoing
-
-
“…Hứ… hứ.” Luồng không khí bị xé rách thô bạo đã chộp lấy sự chú ý đang mơ hồ lạc lối. Ý thức vừa lang thang trong mơ bị kéo ra ngoài ngay lập tức cùng với nhịp tim đập khó chịu. Amin mở mắt nhưng một lúc không thể tỉnh táo. Trong vài giây đầu tiên, cậu không thể không nghĩ rằng những gì mình đang thấy là một giấc mơ. Đúng vậy, vậy thì đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất gần…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.” Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững. “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Ưm, á ức, Thập lang, á! Đau, làm ơn, a a! Hức." San-san hoảng hốt, lúng túng như thể đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này. Y quằn quại, uốn éo người không biết phải làm sao, huyệt động cứ vô thức co thắt, bóp chặt lấy cự vật của Hoàng đế. Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gieo rắc những nụ hôn ướt át lên khắp vùng cổ và vai San-san, để lại vô số dấu…-
318,4 N • Completed
-
-
“Ý ngài là sao ạ….” Cassian cười gượng, ngập ngừng lên tiếng. Hầu tước chậm rãi lắc đầu. “Cậu không cần phải giấu giếm làm gì, đến tầm tuổi của ta rồi thì có những chuyện chẳng cần nói ra cũng tự hiểu được.” Nói đoạn, ông vuốt ve chòm râu được cắt tỉa cẩn thận. “Tất nhiên ta cũng hiểu vì sao cậu lại muốn giấu. Đứa trẻ đó là Omega đúng…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 62 63 64 … 102 Tiếp