Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 102 bìa
      bởi Chung Seiker Ánh sáng nhờ nhợt lọt qua khe cửa sổ chạm trổ hoa văn chữ Vạn, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Dù trời vẫn còn mờ tối, bóng đêm chưa hoàn toàn tan biến, nhưng trong thứ gian của Vị Ương cung, công cuộc chuẩn bị cho ngày đại lễ đã rộn ràng từ sớm. Dưới sự chỉ đạo điêu luyện của Thượng cung Min, San-san lần lượt khoác lên mình tầng lớp y phục lộng lẫy. Tâm trí y bỗng trôi về…
    • Chương 101 bìa
      bởi Chung Seiker Nhưng đó chỉ là khoảnh khắc thoáng qua. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt chế giễu quen thuộc. "Nếu ngươi không muốn, chắc trẫm phải gọi Jin đến hầu hạ thôi." Trong ánh mắt San-san cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Có oán hận, có thất vọng, và cả một chút tuyệt vọng. "Ng-ngài cứ gọi đi ạ. Bệ hạ muốn gì, ch-chẳng phải đều làm được sao." "À ừ, đúng thế thật." Hoàng đế nhìn…
    • Chương 100 bìa
      bởi Chung Seiker "A, không ạ. Không phải th, thế đâu..." San-san hoảng hốt, đảo mắt bối rối né tránh ánh nhìn của Hoàng đế. "Hà", Hoàng đế lại buông một tiếng cười nhạo lạnh lẽo. Sau đó là một khoảng lặng. Ánh mắt San-san không ngừng dao động đầy bất an. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên. Dù chỉ là một âm thanh nhỏ cũng khiến San-san giật thót mình, co rúm người lại. Y cứng đờ ngẩng đầu…
    • Chương 99 bìa
      bởi Chung Seiker "Ngươi biết mà. Trẫm vô cùng sủng ái ngươi. Người mà trẫm sủng ái nhất chỉ có một mình ngươi thôi. Hiểu không?" Một ngày nào đó trong quá khứ xa xăm, Hoàng đế cũng đã từng nói với y những lời như thế. Khi ấy, San-san chỉ cảm thấy ngột ngạt. Một sự ngột ngạt, bức bối đến mức tưởng chừng lồng ngực sắp nổ tung. Còn bây giờ, y lại thấy đau đớn. Một nụ cười chua chát, trống…
    • Chương 98 bìa
      bởi Chung Seiker Mở mắt ra, đập vào mắt San-san là lớp áo ngủ bằng lụa đen tuyền của Hoàng đế. Trên nền lụa đen nhánh ấy, hình ảnh chín con rồng năm móng được thêu chỉ vàng tinh xảo uốn lượn, uy nghi chẳng kém gì trên bộ long bào. San-san chớp chớp mắt, ngây ngốc đếm từng cái móng vuốt của con rồng. Vừa nãy y còn gào thét, oán trách phu quân đến mức ngất lịm đi, vậy mà giờ tỉnh dậy, y lại đang nằm…
    • Chương 97 bìa
      bởi Chung Seiker San-san không thể đưa ra cho San-wol một câu trả lời chắc chắn. San-wol kiên nhẫn chờ đợi, nhưng cho đến khi nhận được tin Hoàng đế đang trên đường đến Vị Ương cung, nàng đành phải miễn cưỡng rời đi. Sau khi San-wol rời đi, San-san vẫn ngồi lặng yên, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không. "Hôm nay phụ thân đã lên đường đi lưu đày rồi." Y đã từng quỳ gối van xin, cầu xin Hoàng đế tha…
    • Chương 96 bìa
      bởi Chung Seiker Mấy tháng qua, San-wol đã cạn kiệt thứ tình cảm gọi là tình thân với phụ mẫu. Vốn dĩ từ nhỏ tình cảm gia đình đã nhạt nhòa nên giờ có dứt bỏ cũng chẳng thấy xót xa là mấy. Thậm chí nàng còn tự hỏi tại sao trước đây mình lại phải cố sống cố chết để làm hài lòng họ. Có lẽ sự kìm kẹp từ nhỏ cùng việc phụ thuộc kinh tế đã biến nàng thành một con rối ngoan ngoãn. Nhưng giờ đây,…
    • Chương 95 bìa
      bởi Chung Seiker San-wol nhẹ nhàng cởi giày, xếp gọn gàng trước cửa rồi bước vào Phật đường như thường lệ. Trái ngược với phong thái điềm tĩnh của nàng, đám cung nhân Hàm Dương cung theo hầu lại thở hồng hộc, mất hết cả thể diện, ngồi bệt xuống đất nghỉ mệt. Đoạn đường lên đây phải leo không biết bao nhiêu bậc thang đá khiến họ bở hơi tai. "Ta sẽ tụng kinh gõ mõ một ngàn lạy như mọi khi. Chắc…
    • Chương 94 bìa
      bởi Chung Seiker "Để xem nào. Để trẫm xem ngươi đau ở đâu." Hoàng đế vừa thì thầm trêu ghẹo bên tai San-san, bàn tay lại tiếp tục giở trò. Cự vật nhỏ bé màu hồng nhạt của San-san dần dần cương lên dưới sự kích thích của hắn. A, a ư. San-san vặn vẹo eo theo bản năng trước khoái cảm đang dần trào dâng, nhưng vẫn bướng bỉnh đẩy tay Hoàng đế ra. Hoàng đế giả vờ như miễn cưỡng chiều ý y, rút tay…
    • Chương 93 bìa
      bởi Chung Seiker "Đền đáp bằng cách nào cơ?" Cuối cùng, không kìm nén được sự tò mò, Yoon lên tiếng dò hỏi. "Ng-ngài cứ nói ngài thích gì, thần sẽ, sẽ mua cho ngài. Thần có tiền mà." "Chà, nhi thần lại chẳng có sở thích gì đặc biệt cả." "Ơ, thế thì biết làm sao……. Sao, sao ngài lại không thích gì cả?" "……Thì chắc là vì, sống trên đời này chẳng có gì vui thú cả chăng?" "Ơ……. Ờm, sao lại…
    Ghi chú